Archive for the ‘Uncategorized’ Category

h1

Send It On – Disney Friends For Change

October 17, 2009

Lâu lắm không viết bài nào trên wordpress. Làm bài hát cho có không khí…

[YOUTUBE= http://www.youtube.com/watch?v=SU0lEqmVbN0%5D

Advertisements
h1

Như đã dấu yêu…

September 25, 2009

[YOUTUBE=http://www.youtube.com/watch?v=3QLUESdjGDY]

[Như đã dấu yêu

Sáng tác: Đức Huy

u

Trong đôi mắt em anh là tất cả
Là nguồn vui, là hạnh phúc em dấu yêu
Nhưng anh ước gì
Mình gặp nhau lúc anh chưa ràng buộc
Và em chưa thuộc về ai.

Anh sẽ cố quên khung trời hoa mộng
Ngày hè bên anh tình mình đến rất nhanh
Anh sẽ cố quên
Lần đầu mình đến bên nhau
Rộn ràng như đã dấu yêu từ thuở nào.

Em đến với anh với tất cả tâm hồn
Anh đến với em với tất cả trái tim
Ta đến với nhau muộn màng cho đớn đau
Một lần cho mãi nhớ thương dài lâu.

Trong đôi mắt em anh là tất cả
Là niềm vui, là mộng ước trong thoáng giây
Anh sẽ cố quên rằng mình đã đến trong nhau
Nồng nàn như đã dấu yêu từ thuở nào.

Trong đôi mắt em anh là tất cả
Là niềm vui, là mộng ước trong thoáng giây
Anh sẽ cố quên lần đầu mình đến trong nhau
Nồng nàn như đã dấu yêu từ thuở nào.

Em sẽ cố quên lần đầu mình đến trong nhau
Nồng nàn như đã dấu yêu từ thuở nào.

h1

Sometimes

September 14, 2009

[YOUTUBE=http://www.youtube.com/watch?v=l4-PDLz3tdI]

Cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng, tình yêu cũng vậy. Tình yêu trước đây của em đã đến bên em như một giấc mơ, em đã say đắm, bị cuốn vào tình yêu đó…Để đến khi anh ấy đột ngột dời xa em làm tất cả mọi thứ với em đảo lộn, em cảm thấy như thế giới như chỉ còn bóng đêm. Tình yêu đó đã để lại trong em một khoảng trống quá lớn. Nhưng những ngày tháng đó quả là ý nghĩa em đã nhận ra mình yêu quá vội vã và mù quáng,

Sometimes you have to let your lover go away in order to know

if he loves you strong enough to come back to you …

Đôi khi bạn cần để người bạn yêu đi khỏi để thấy

được họ có đủ yêu bạn để trở về bên bạn…

Cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng, em nhận ra rằng cuộc sống nếu chỉ có mầu hồng thì cuộc sống thật đơn điệu, nó cần nhiều mầu sắc. Cần có những màu nâu trầm lắng những mầu xám u buồn, màu trắng tinh lạnh lẽo để nhận ra mầu hồng thật dịu ngọt và ấm áp. Trong những lúc cô đơn, em đã nhận ra những người bạn thân thiết, những người luôn bên em giúp em vượt qua những khó khăn của cuộc sống.Em cảm ơn những khoảng lặng đã giúp em hiểu mình hơn, hiểu mọi thứ đang diễn ra quanh mình, giúp em nhìn lại, những trãi nghiệm đã qua, cảm nhận hạnh phúc và cõ hội thoáng qua không kịp với tay chạm lấy!

Ðôi khi, bạn cần phải chạy thật xa và bạn có thể thấy ai sẽ chạy theo bạn
Sometimes you have to run far and fast in order to know who is running after …

Sometimes you have to talk smaller in order to know who is listening …

Sometimes you have to had a wrong decision in order to know who will be with you to help you …

Ðôi khi, bạn cần phải chạy thật xa và bạn có thể thấy ai sẽ chạy theo bạn…

Ðôi khi, bạn cần phải nói nhỏ hơn để thấy được ai đang lắng nghe…

Đôi khi bạn cần có một quyết định sai lầm chỉ để thấy được ai sẽ ở đó để giúp bạn sữa chữa nó…

Đôi khi bạn cần có một quyết định sai lầm chỉ để thấy được ai sẽ ở đó để giúp bạn sữa chữa nó…

Cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng, tình yêu không chỉ là những tháng ngày bên nhau, những phút giây hạnh phúc. Nỗi nhớ khi xa anh, sự cô đơn, chờ đợi và những hờn ghen cũng là tình yêu mà em dành cho anh đó…Đứng trước một tình yêu mới, em không muốn mình vội vàng quá, trên tất cả, em muốn được bên anh hạnh phúc. Được chăm sóc anh, được ngày đêm gần bên anh.Người yêu hỡi, hãy cho em thời gian anh nhé.

Anh nói rằng anh yêu em

cứ nhý thể anh chẳng thế nào rời mắt khỏi em

Không phải là em không muốn ở lại

nhýng mỗi lần anh tiến ðến gần,

em lại muốn lùi ra xa

Em muốn tin vào mọi ðiều anh nói

vì chúng mới tuyệt làm sao

Nhýng nếu anh thực sự muốn em, từ từ thôi

Ðó là những ðiều về em mà anh nên biết

(Chorus)

Ðôi khi em chạy trốn

Ðôi khi em lẩn tránh

Ðôi khi em thấy sợ

Nhýng thực sự em rất muốn ôm anh thật chặt

ðối xử với anh thật tốt, ở bên anh cả ngày lẫn ðêm

Anh yêu, tất cả những gì em cần lúc này là thời gian

Em không muốn quá nhút nhát

Nhýng mỗi khi em cô ðõn, em lại tự hỏi tại sao

hi vọng anh sẽ chờ em

Anh có biết rằng anh là duy nhất ðối với em

Em rất muốn tin vào mọi ðiều anh nói

vì chúng mới tuyệt làm sao

Nhýng nếu anh thực sự muốn em, từ từ thôi

Ðó là những ðiều về em mà anh nên biết

(Chorus)

Chỉ còn một chút nữa thôi và anh sẽ thấy

em chẳng muốn đi đâu cả

Nếu anh yêu em, hãy tin em

Đó cũng là cách để em tin vào anh

Bài hát: Sometimes
Thể Hiện:  Britney Spear

You tell me you’re in love with me
Like you can’t take your pretty eyes away from me
It’s not that I don’t want to stay
But every time you come too close I move away

I wanna believe in everything that you say
‘Cause it sounds so good
But if you really want me, move slow
There’s things about me you just have to know

Sometimes I run
Sometimes I hide
Sometimes I’m scared of you
But all I really want is to hold you tight
Treat you right
Be with you day and night
Baby all I need is time

I don’t wanna be so shy
Every time that I’m alone I wonder why
Hope that you will wait for me
You’ll see that you’re the only one for me

I wanna believe in everything that you say
‘Cause it sounds so good
But if you really want me, move slow
There’s things about me you just have to know

Sometimes I run
Sometimes I hide
Sometimes I’m scared of you
But all I really want is to hold you tight
Treat you righ
Be with you day and night
Baby all I need is time

Just hang around and you’ll see
There’s nowhere I’d rather be
If you love me, trust in me
The way that I trust in you

Sometimes I run
Sometimes I hide
Sometimes I’m scared of you
But all I really want is to hold you tight
Treat you right
Be with you day and night
Baby all I need is time

h1

Listen, and feel the life slowly

September 9, 2009

[YOUTUBE=http://www.youtube.com/watch?v=cLkHQlV85XY]

h1

Promise me…

September 7, 2009

Hứa với em anh sẽ chờ em
Bởi vì em sẽ giành tất cả tình yêu của em cho anh
Và em sẽ sớm ở bên anh
Hứa với em anh sẽ chờ em
Em cần biết rằng anh cũng có cảm xúc như em
Và em sẽ sớm về bên anh, em sẽ sớm ở bên anh

You light up another cigarete
and I pour the wine
It’s four o’clock in the morning
and it’s starting to get light
now I’m right where I want to be
losing track of time
but I wish that it was still last night

Anh châm lửa hút điếu thuốc khác
Và em rót rượu
Đồng hồ đã là 4 giờ và trời bắt đầu sáng
Bây giờ em ở đây và không muốn phí hoài thời gian
Nhưng em ước gì trời vẫn đang là tối qua

You look like you’re in another world
but I can read your mind
how can you be so far away
lying by my side
when I go away I’ll miss you
and I will be thinking of you
every night and day just …

Anh nhìn mọi thứ như anh ở một thế giới khác
Nhưng em có thế đọc được suy nghĩ của anh
Nhưng sao anh như quá xa xăm ngay khi đang nằm bên cạnh em
Khi em ra đi em sẽ nhớ anh
Và em sẽ luôn nghĩ về anh
Cả ngày lẫn đêm…

Promise me you’ll wait for me
’cause I’ll be saving all my love for you
and I will be home soon
Promise me you you’ll wait for me
I need to know you feel the same way too
and I’ll be home, I’ll be home soon

Hứa với em anh sẽ chờ em
Bởi vì em sẽ giành tất cả tình yêu của em cho anh
Và em sẽ sớm ở bên anh
Hứa với em anh sẽ chờ em
Em cần biết rằng anh cũng có cảm xúc như em
Và em sẽ sớm về bên anh, em sẽ sớm ở bên anh

h1

I told you so

September 6, 2009

Đôi khi thật khó để nói với anh rằng: Yêu thương anh thật nhiều. Bởi với một cô gái có vẻ ngoài mạnh mẽ và luôn mỉm cười như em điều đó như thú nhận vẻ yếu đuối từ thẳm sâu trong em.

Có lúc nào đó đi thật xa có những khoảng lặng để biết rằng yêu thương không đơn giản là nói những lời khẽ khàng ngọt ngào, tận cùng của nó chính là cái nắm tay thật chặt những khi một trong hai ta lạc lối.

“Em đã muốn gọi cho anh chỉ để nói với anh rằng em yêu anh
Em muốn trở về mái ấm gia đình
Em đã khóc thật nhiều và nhận ra mình quá mệt mỏi khi cứ để
thời gian trôi qua với nỗi đơn côi của riêng mình
Nhưng có một điều em nhận ra, điều em mong muốn nhất chính là anh!”.

Thời gian qua bên anh em biết mình được yêu thương thực sự, yêu thương vì chính con người thật của em.

Được không anh, nếu anh nói yêu em và chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua những nước mắt, những nụ cười, cả những thử thách trong cuộc sống này”.

Có những lúc em tưởng khoảnh khắc bên anh sẽ là sự vĩnh cửu nhưng em nhận ra sự thật vĩnh cửu chưa bao giờ tồn tại.

Và anh đã ra đi…

iêu có ngày nào đó anh sẽ quay trở lại đem theo em đến bến bờ hạnh phúc không anh? Em nghĩ mình ngã gục nhưng có một sự thật em vẫn luôn tin mình thuộc về anh mãi mãi. Và nếu như có lúc nào đó trong cuôc sống anh cảm thấy khó khăn, không thể đứng vững hãy nắm lấy tay em. Anh biết em vẫn ở đây ngay bên cạnh anh, chỉ đơn giản anh chưa bao giờ nhận ra điều đó thôi.

Và anh có ngạc nhiên không khi trước mắt chúng ta, hình ảnh của em cùng anh đang đi dưới cơn mưa, vẫn là chiếc xe đạp xưa cũ. Vai áo anh ướt mồ hôi nhưng nụ cười trên môi hình như chưa bao giờ tắt. Anh có thấy không ánh mắt thân quen, giọt nước mắt lăn dài khi ai đó quay lưng và bước đi. Em chợt thấy những giây phút yêu đầu của đôi ta ấm nóng đến lạ lùng.

Anh sẽ nhẹ nhàng cầm lấy tay em và nói anh nhớ em, anh luôn đợi chờ ngày chúng ta sẽ bên nhau, có một tình yêu mãi mãi. Em chưa bao giờ quên mảnh giấy bé xíu anh giúi vào tay em lần chúng ta hò hẹn: Em đừng quên rằng em có một điều hạnh phúc nhất trên thế gian này không ai có đươc: Đó chính là tình yêu của anh!

Có những điều dù kỳ diệu đến nhường nào cũng không thể thành hiện thực… Anh vẫn cất bước đi về nơi xa xăm đó, nơi không có bóng dáng của cái ấm nóng, nơi không có hình hài của nước mắt, nụ cười trong veo. Anh sẽ đi về nơi không em…

Và anh biết không, cuối cùng em cũng nhận ra rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn và tình yêu cũng như con đường thôi. Có con đường gập ghềnh để đến được những bến bờ hạnh phúc. Có con đường hoa hồng thì sẽ có những con đường sỏi đá nhưng nhất định phía cuối con đường đó sẽ có một ai đó đợi em. Vì sẽ có người yêu thương em thực sự, là của riêng em. Hiểu và thông cảm cho em, nắm tay em đi đến hết cuộc đời. Cho dù người đó không phải là anh, người đã cùng em đi trên con đường mơ ước…

Anh à! Anh không thể khiến em tổn thương thêm lần nào nữa đâu!

I told you so
Artist: Carrie Underwood

Suppose I called you up tonight
And told you that I love you
And suppose I said I wanna come back home
And suppose I cried and said I finally learned my lesson
And I’m tired of spending all my time alone
If I told you that I realize you’re all I ever wanted
And it’s killing me to be so far away
Would you tell me that you love me to
And when we cry together
Would you simply laugh at me and say
I told you so
Oh, I told you so
I told you someday you’d come crawling back and asking me to take you in
I told you so
But you had to go
Now I found somebody new and you will never break my heart in two again

If I got down on my knees and told you I was yours forever
Would you get down on yours too and take my hand
Would we get that old time feeling
Would we laugh and cry for hours
The way we did when our love first began
Would you tell me that you miss me too
And that you’ve been so lonely
And that you’ve waited for the day that I returned
And we live and love forever
And that I’m your one and only
Would you say the tables finally turn

Would you say I told you so
Oh, I told you so
I told you someday you’d come crawling back and asking me to take you in
I told you so
But you had to go
Now I found somebody new and you will never break my heart in two again
Now I found someone new and you will never break my heart in two again

h1

Riêng chung mùa hạ

July 18, 2009

“Có phải hạ về khô nước mắt cho em ?
Cơn mưa cuối bước qua thềm không nói.
Năm tháng mỏng như một lời hứa đợi,
Phiêu du theo gió thổi giao mùa.


Có phải hạ về lau nốt những dây dưa?
Còn buốt lạnh hơn mưa chiều Hà Nội.
Nắng thì chẳng bao giờ thôi nông nổi,
Cháy cạn mình không thể tới đêm thâu.


Thương con ve chưa nở đã sầu,
Phượng chết xác vẫn nguyên màu nhức nhối.
Em đày đoạ cả đời không tìm nổi,
Một chàng trai nào dám chết bởi tình yêu

Nên buông cô đơn lang bạt với muôn chiều,
Nên gửi cuộc tình theo trăng và theo gió,
Nên bình thản trước mọi lời bỏ ngỏ,
Nên dẫu nồng nàn hạ có cũng như không!”

Đọc bài thơ này lâu lâu rồi, nhưng thi thoảng lại lôi ra đọc lại… Ko thể hiểu hết ý nghĩa sâu xa của nó, nhưng mỗi lần đọc, lại nhớ câu chuyện của người trích dẫn bài thơ này, mình lại có một cảm giác gì đó, khó đặt tên…

Thích nhất đoạn cuối…

“Hà Nội, những ngày đầy gió heo may, không khí phảng phất chút se lạnh nao nao, tôi lại nhớ và thương anh nhiều hơn.

Sài Gòn, mưa và nắng đều đặn trong từng bước chân đi, tôi biết anh nhớ đến da diết, khắc khoải cái lạnh của mùa đông miền Bắc. Nơi đó, chắc ngày ngày anh vẫn hát, khúc hát quen thuộc với người nghệ sĩ già xa Hà nội ở một góc công viên:

“Làm sao về được mùa đông

Dòng sông đôi bờ cát trắng

Làm sao về được mùa đông

Để nghe chuông chiều xa vắng

Thôi đành ru lòng mình vậy

Vờ như mùa đông đang về”

(Nỗi nhớ mùa đông – Phú Quang).

Anh là thế, còn tôi, lạnh giá lại mang tới nỗi cô đơn, không dễ gì ngăn cản được. Ước gì, tôi có thể đổi cho anh!

Ước gì, tôi có thể đổi cho anh!Ảnh minh họa: VernonTrent

Ngoài kia, chút nắng còn sót lại trong một buổi chiều đong đầy kỉ niệm, cô độc, kí ức về một mùa hạ xa vắng chợt tràn về theo hoài niệm miên man không dứt. Chẳng biết anh có nhớ…?! Phượng đỏ rực một góc trời, nơi con đường tới trường, anh chở tôi trên chiếc xe đạp cũ; nắng sớm long lanh về trên đôi mắt. Anh bỗng hát bài “Hạ trắng” của Trịnh Công Sơn mà tôi rất thích:

“Gọi nắng!

Trên vai em gầy

Đường xa áo bay

Nắng qua mắt buồn

Lòng hoa bướm say

Lối em đi về

Trời không có mây

Đường đi suốt mùa

Nắng lên thắp đầy…”.

Tôi cười, lòng vui dịu nhẹ lâng lâng. Anh vẫn thường làm tôi bất ngờ như thế! Tôi đem thắc mắc hỏi:

– Tại sao anh lại thích mùa đông?

– Bởi vì em thích mùa hạ, cô bé ạ! – Anh trả lời tôi bằng một câu dí dỏm rồi anh cười vang, những vòng xe lăn nhanh dần lao vút về phía trước…

Ảnh minh họa: Hapa-Beach


Tình yêu học trò và cũng là tình yêu đầu đời của tôi bắt đầu bằng cơn mưa đầu hạ bất chợt đổ ập xuống đầu trong giờ tan lớp; khi tôi, một con nhóc bị ốm vì thích lội mưa đứng co ro bên góc tường cạnh cổng trường ướt lạnh, giật mình bối rối khi chiếc xe của anh đỗ xịch trước mặt. Anh đưa cho tôi chiếc áo khoác, với ánh mắt đầy tinh nghịch. Chẳng hiểu sao, tôi lại nhận sự quan tâm của anh, dù biết anh chỉ có mỗi chiếc ấy dành cả cho tôi.

Từ hôm đó, tôi và anh quen nhau, tình yêu dần lớn trong tôi theo từng buổi anh đưa đón. Tôi chuyên văn, anh cũng vậy, chỉ có điều anh hơn tôi một khoá. Khi tôi chợt nhận ra anh quá cần thiết cho cuộc đời mình, cũng là lúc anh tốt nghiệp và sẽ đi xa, xa mãi mãi với tôi. Mùa thi đó, con ve gầy gào khản giọng, phượng đỏ nhức nhối cùng với những giọt nước mắt lăn dài trên gò má. Anh đi bên tôi dưới những tán cây nơi sân trường. Tôi im lặng. Anh cũng không nói gì, tôi biết anh không thể ở lại, và cũng chẳng thể nhẫn tâm gieo vào lòng tôi niềm hy vọng mong manh; nhưng anh không biết hạt tình yêu trong tôi đã nảy mầm.

Tôi có thể níu giữ anh cho riêng mình, nhưng không, tôi không làm thế.

Im lặng.

Tôi và anh chưa hẹn một lời.

Và tôi có ngốc?

Tôi và anh chưa hẹn một lời. Và tôi có ngốc? Ảnh minh họa: MissHeroi

Anh đậu đại học, rồi cùng cả gia định vào Sài Gòn sinh sống, vẫn đều đặn biên thư với nỗi nhớ nhung, nhưng không phải dành cho tôi mà cho mùa đông khắc khoải.

Tôi ghét mùa đông!

Tôi vùi đầu vào học, để quên nỗi nhớ anh, nhưng làm sao quên được. Ngày lại ngày, vẫn chỉ con đường xưa cũ ấy, vẫn một màu phượng vĩ nồng nàn, chỉ thiếu một câu hát gọi nắng của anh. Rồi mùa thi qua, tôi cũng xa nhà ra Hà Nội học, đem theo những dư âm về anh gói ghém trong hành trang cuộc đời mình.

Mùa đông đến, tôi bắt gặp sáng nay qua ô cửa sổ. Lạnh…đến tê người! Tôi nhớ có lần anh nói: “Anh thích mùa đông bởi cái lạnh giá của nó sẽ làm cho mọi người xích lại gần nhau hơn ấm áp. Và mùa đông có bếp lửa thân quen của mẹ. Anh nhớ…”. Anh nói đúng, tôi thấy mình thật ngốc, ước gì khi này có anh. Tôi nhoài người mở toang cửa sổ, mặc cho gió lạnh tạt vào đôi mi đương ướt. Nhớ anh, tôi xuống phố hoà vào dòng người vội vã ngược xuôi, chẳng thấy nguôi ngoai, bỗng chợt lại thấy mình thật bé nhỏ, lẻ loi khi phố lên đèn. Chạy vội về nhà, đóng sập cánh cửa lại, nức nở. Tôi ghét mùa đông, vậy mà không thể ghét anh cho được. Chẳng biết nơi xa xôi đầy nắng, anh có ghét mùa hạ tôi yêu thương?

Tôi nhớ, chưa bao giờ anh hát bài “Hạ trắng” cho trọn vẹn, chỉ mỗi buổi sáng anh dạo khúc đầu gọi nắng cho tôi. Chẳng biết anh có thuộc trọn vẹn hay cố tình không hát tiếp khúc còn lại, mà tôi vẫn hoài mong đợi:

“Đời xin có nhau

Dài cho mãi sau

Nắng không gọi sầu

Áo xưa dù nhàu

Cũng xin bạc đầu

Gọi mãi tên nhau”

Có lẽ anh cố tình không hát! Có chăng, anh đang trốn tránh nỗi lòng mình, có dằn vặt như tôi?

Ảnh minh họa: fralll

Lâu rồi, mới nhận được thư anh, vẫn im lặng với tôi, ngoài nỗi nhớ về mùa đông khắc khoải. Có lẽ anh sinh ra để dành cho mùa đông lạnh lẽo, anh cũng thế, lạnh lẽo không kém mùa đông. Chỉ buồn, tôi phải sống với mùa đông, còn anh thì ngược lại. Tôi tự hỏi lòng, có khi nào tôi chợt thích mùa đông chưa, mà tại sao tôi lại yêu anh…?

Anh chép cho tôi bài thơ “ Riêng chung mùa hạ” của Đinh Thu Hiền:

“Có phải hạ về khô nước mắt cho em ?
Cơn mưa cuối bước qua thềm không nói.
Năm tháng mỏng như một lời hứa đợi,
Phiêu du theo gió thổi giao mùa.


Có phải hạ về lau nốt những dây dưa?
Còn buốt lạnh hơn mưa chiều Hà Nội.
Nắng thì chẳng bao giờ thôi nông nổi,
Cháy cạn mình không thể tới đêm thâu.


Thương con ve chưa nở đã sầu,
Phượng chết xác vẫn nguyên màu nhức nhối.
Em đày đoạ cả đời không tìm nổi,
Một chàng trai nào dám chết bởi tình yêu

Nên buông cô đơn lang bạt với muôn chiều,
Nên gửi cuộc tình theo trăng và theo gió,
Nên bình thản trước mọi lời bỏ ngỏ,
Nên dẫu nồng nàn hạ có cũng như không!”

Tôi đã hiểu, anh chỉ thích mỗi mùa đông, và mãi là như thế, mùa hạ không phải dành cho anh. “Năm tháng mỏng như một lời hứa đợi”, nào đâu ai lỡ hẹn câu gì?!

Anh nói đúng, tôi đọc đi đọc lại, mặn chát cả đôi môi, nước mắt chảy khi nào không hay biết. Tôi yếu đuối, tôi dại khờ quá đỗi. Anh chỉ như cơn gió rét thổi ngang đời, rùng mình, rồi tan biến. Tôi cần gì phải khóc cho nỗi nhớ của riêng anh.

“…Nên buông cô đơn lang bạt với muôn chiều,
Nên gửi cuộc tình theo trăng và theo gió,
Nên bình thản trước mọi lời bỏ ngỏ,
Nên dẫu nồng nàn hạ có cũng như không!”

Không! Tôi gạt tay lau nước mắt!

Mùa đông ư?

Tôi ghét!”

Còn mình, dù thế nào, mình vẫn luôn thích mùa đông…

ối