Archive for May, 2009

h1

Chia tay giảng đường

May 29, 2009

Lớp học ơi sao nhung nhớ vơi đầy

Muôn kỉ niệm cười trên mây xa mãi

Thoảng đâu đây lời xưa kia vọng lại

Nhặt cánh phượng hồng tê tái con tim

Bạn ở đây mà sao muốn đi tìm

Hay có phải vừa trong đêm thơ mộng

Làm sao đây để lấp đi chỗ trống

…..

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Advertisements
h1

Ở nơi ấy chuông gió có bình yên?

May 29, 2009

Lời tác giả: “Hãy dũng cảm nói lời yêu thương nhé! Đừng chần chừ bởi đôi khi bạn sẽ không có cơ hội để làm lại.”

Ảnh minh họa: Tác giả bài viết (st)

Chàng trai thích mùa thu, thích màu vàng của cây lá đang ngả màu, thích những cơn gió se se lạnh mỗi buổi chiều và thích sự tĩnh lặng, êm đềm như một dòng sông chầm chậm.

Cô gái thích mùa hè, thích màu xanh ngắt của biển, thích những cơn mưa rào bất chợt vào giữa trưa, thích cảm giác của một cuộc sống sôi động, ồn ào.

Vậy mà chẳng hiểu vì lý do gì mà họ lại hay đi với nhau, cũng có thể như người ta nói – hai cực trái dấu luôn có sức hút lớn.

Những câu chuyện giữa họ dường như là không có hồi kết. Trong mỗi lần gặp mặt, chàng trai luôn lặng lẽ lắng nghe. Câu chuyện có thể về một người trong gia đình cô gái, có thể là về những người bạn học cùng lớp với cô hay là chuyện thỉnh thoảng cô lại nhận được những bông hoa ngọc lan nhỏ trước hiên nhà.

Cô gái thích hoa ngọc lan, thích cái mùi hương nồng nàn và quyến rũ, thích cái màu trắng tinh khôi của cánh hoa xinh xinh mới chớm nở. Cô gái vẽ ra một hình mẫu cho mình, một người dong dỏng cao, để tóc dài với chiếc khăn len quấn trên cổ.

– Hoa lan thì đâu có gì thú vị nhỉ? Hoa gì mà thơm hắc, hình dáng thì chẳng có gì đặc sắc, nhìn đơn điệu quá, đã vậy lại còn chóng tàn nữa chứ. – Chàng trai vừa nói vừa cười sau khi nhận cái liếc mắt sắc lẻm từ phía cô.

Chàng trai để tóc ngắn, hay mặc áo phông, quần Jeans và chắc chắn khác nhiều so với hình mẫu trong trí tưởng tượng của cô gái.

Đã từ lâu chàng trai biết mình chờ mong ở cô gái hơn một tình bạn. Nhưng cứ mỗi lần định nói ra giọng cậu lại nghẹn đứng. Cậu sợ sẽ mất đi tình bạn với cô, cậu cảm thấy không tự tin vì mình quá khác so với mẫu con trai lý tưởng cô vẫn hình dung.

Ảnh minh họa: YagamiSekai

Chàng trai quyết định sẽ ra nước ngoài học. Một quyết định khó khăn… Cậu muốn kiếm tìm thứ thách, khám phá những điều mới mẻ, tích lũy cho mình kiến thức và hơn hết là rời xa để quên cô gái.

Ngày chàng trai đi trời mưa tầm tã. Tiễn cậu ra sân bay ngoài bố, mẹ còn có cả cô gái đi cùng. Không có những nụ cười như thường lệ, lần đầu tiên cậu thấy nước mắt lăn dài trên khuôn mặt của cô.

Từng hạt mưa nhè nhẹ bám vào cửa kính xe taxi cũng không đủ giấu đi cái mới mẻ của Hà Nội. Trong mắt chàng trai, từng dãy nhà cao tầng, từng con đường mọc lên thật lạ lẫm… mới thế đã 3 năm trôi qua.

Cảm giác thân thuộc chợt ùa về khi chiếc xe rẽ vào con phố nhỏ. Vẫn dàn hoa tigon lác đác nở, chùm hoa tường vi tím biếc. Chiếc xe taxi dừng lại trước căn nhà, bên cạnh cây ngọc lan đang tỏa mùi thơm ngát.

Đằng sau cánh cổng đang khép hờ là khoảng sân xanh ngắt. Trong nhà vẫn vậy, giống như trước khi cậu đi và không thay đổi gì. Trên bàn có một lọ hoa sen tỏa mùi hương nhẹ nhàng thanh khiết, sắc hồng nhạt ánh lên vẻ đẹp thanh cao, quý phái. Chàng trai kéo lê những bước chân mệt mỏi qua từng bậc cầu thang và nằm vật xuống giường. Bất chợt một ý nghĩ thoáng hiện lên trong đầu làm cậu vội vã ra khỏi nhà.

Ảnh minh họa: songkhoe.net

Ngôi nhà với bờ tường xây bằng đá ong hiện ra, trước sân nhà là một giàn hoa thiên lý. Chàng trai lưỡng lự một chút rồi cũng nhấn chuông. Có tiếng mở cửa, một người phụ nữ trung niên từ trong nhà bước ra. Khuôn mặt phúc hậu và tươi tắn, giọng nói của bà thật ấm áp:

– Con về nước rồi đấy à ? Lần này về rồi ở lại luôn chứ ?

– Dạ không ạ, con chỉ về phép trong một tuần rồi lại phải bay sang để hoàn thành tiếp đồ án.

– Tiếc quá, con về sớm một chút thì kịp gặp Tịnh Yên rồi. Nó vừa đi thực tập tốt nghiệp tuần trước. Ở trên vùng cao đấy mọi người sẽ cần nó hơn. Con dạo này vẫn khỏe chứ?

Vâng, mọi chuyện vẫn ổn bác à.

Chàng trai chào mẹ cô gái và ra về. Có một thoáng nuối tiếc, một chút trống trải len lỏi trong tâm hồn. Cậu rút điện thoại và bấm máy nhưng đầu bên kia chỉ thấy những tiếng tút tút buông dài. Nơi cô gái đang ở sóng chưa phủ đến…

Hai tháng trước, chàng trai nhận được điện thoại lúc nửa đêm từ Việt Nam. Giọng cô gái vẫn vậy…nhẹ nhàng và trong trẻo. Những lời hỏi thăm ân cần, vẫn là những lời động viên nhưng hình như chàng trai nghe có tiếng nấc nhẹ .

Suốt thời gian qua, mặc dù bị công việc và các mối quan hệ cuốn phăng đi nhưng từ trong sâu thẳm chàng trai biết rằng mình không thể quên được cô gái. Càng cố gắng quên, những ký ức ngọt ngào, những buổi trò chuyện vui vẻ, nụ cười của cô gái lại càng hiện rõ hơn trong đầu chàng trai. Nỗi nhớ trong cậu càng trở lên cồn cào và da diết hơn bao giờ.

Cứ mỗi lần đi máy bay là chàng trai lại khó chịu vì bị ù tai và lạnh. Qua cửa sổ máy bay, Hà Nội chợt hiện ra bé xíu, nhấp nhô từng mái nhà cao thấp, cảm giác là lạ. Chiếc chuyên cơ đáp xuống sân bay Nội Bài lúc 14 giờ chiều. Trời đang trong tiết mùa thu, cây lá phủ lên mình một màu vàng óng…

Ảnh minh họa: LiLLyOTR

Chàng trai từ bỏ công việc hấp dẫn hiện tại, từ bỏ những cơ hội sắp tới để quay lại Việt Nam. Từ đêm hôm ấy cậu quyết định trở về và nói cho cô biết cậu yêu và nhớ cô ra sao, cô quan trọng thế nào đối với cuộc đời cậu. Lúc này đây gương mặt chàng trai ánh lên vẻ rạng ngời, trong cậu ngập tràn hy vọng và tự tin.

Mùi hương thoang thoảng, lúc nồng nàn, lúc dịu ngọt tạo cho chàng trai một cảm giác mát lạnh, dễ chịu và khoan khoái. Mùi hương không dễ lãng quên và nhầm lẫn. Cúi xuống nhìn những nụ hoa trắng muốt, e ấp xinh xinh chàng trai khẽ mỉm cười khi tưởng tượng ra gương mặt hạnh phúc và ngạc nhiên của cô gái.

Vẫn ngôi nhà với bờ tường bằng đá ong nhưng rêu đã loang màu. Giàn hoa thiên lý trước sân nhìn xác xơ, những chiếc lá vàng phủ đầy thỉnh thoảng lại cuộn lên từng đám mỗi khi cơn gió đi qua. Không khí có chút gì phảng phất trầm lặng, buồn man mác tạo cho chàng trai một cảm giác bất an.

Phải đến hồi chuông thứ ba cậu mới thấy có người ra mở cửa. Trước mắt cậu là người đàn ông trung niên với gương mặt chất phác.

– Xin lỗi, cậu đến có việc gì thế?

– Cháu chào bác, cho cháu hỏi Tịnh Yên có nhà không ạ?

– Có phải Nam Khánh bạn của Tịnh Yên không? Cậu mới về Việt Nam à?

– Vâng thưa bác, cháu vừa đáp máy bay xuống trưa nay.

– Cậu không biết sao, Tịnh Yên mới mất cách đây gần một tháng rồi. Nó đi nhanh lắm, từ lúc phát hiện ra căn bệnh ung thư quái ác đến lúc mất chỉ có mấy tháng ngắn ngủi. Bố mẹ nó buồn quá cũng chuyển vào trong Sài Gòn sống với anh con trai rồi. Tôi là bác họ ở dưới quê lên trông nhà hộ. À mà Tịnh Yên có để lại cho cậu một lá thư đấy.

Trời đất như quay cuồng trước mắt của cậu, mọi thứ trở lên mờ mịt, hư ảo. Cậu vụt lao ra phía bờ sông.

Chuông Gió của em, lúc anh nhận được lá thư này thì em đang ở một nơi rất xa.

Em ước gì mình vẫn có thể được gặp anh, ngồi uống café với anh những buổi chiều lộng gió và kể cho anh nghe những câu chuyện vu vơ không đầu, không cuối.

Trước đây em vẫn thường nói với anh về mẫu con trai lý tưởng của mình phải không? Một người dong dỏng cao, để tóc dài và quấn một chiếc khăn len trên cổ. Thế nhưng đấy chỉ là những suy nghĩ trẻ con của một cô gái mới lớn. Anh biết không, từ lúc anh đi em mới thấy trống vắng và nhớ anh biết nhường nào. Khi em nhận ra người đàn ông lý tưởng đối với mình không phải ở hình dáng mà ở cái cách người ấy lắng nghe mình nói, cái cách người ấy quan tâm đến mình, cái cách người ấy tặng hoa chẳng lẫn với ai thì anh đã cách xa em mất rồi.

Có lẽ sau này, em tin rằng rồi anh cũng sẽ tìm cho mình người con gái phù hợp, một người hiểu anh, biết trân trọng những tình cảm của anh hơn em, một cô gái vô tâm và ngốc nghếch. Ở chân trời mới, em vẫn sẽ ở bên cạnh và dõi theo từng bước chân của anh.

Luôn hạnh phúc và may mắn anh nhé!

Ảnh m
inh họa

Trời cao và xanh, gió lồng lộng thổi nhưng lá thư trên tay chàng trai giờ đã nhòe không thể đọc được nữa. Lần đầu tiên chàng trai khóc…đau đớn và sụp đổ. Lúc cậu nhận ra điều quan trọng nhất với mình không phải là học vị, không phải là tiền bạc cũng không phải là danh vọng thì cô gái lìa xa cậu mãi mãi.

Đã quá muộn để cậu có thể làm lại? Đã quá muộn để cậu có thể nói được với cô lời thương yêu dù chỉ một lần.

Đứng trên cầu chàng trai buông nhẹ, đôi mắt xa xăm nhìn về phía cuối dòng.

Tịnh Yên, ở nơi ấy em sẽ sống thanh thản và bình yên…Nhưng đến khi nào anh mi nguôi đưc ni nh em?

h1

Yêu nhau xa mấy cũng về với nhau

May 21, 2009

Nhật ký tình yêu của Thạch Sa…

Ngày tháng năm…

Anh ạ, hôm nay em thấy Thiên trên phố một cách tình cờ. Em đi mua thuốc cho con Mèo bị ốm. Anh nhớ Thiên chứ, em đã từng kể với anh đấy thôi. Thiên là… gì nhỉ… là người đầu tiên và duy nhất em tăm tia suốt cấp 4. Thiên là “trường kì kháng chiến” mà “nhất định không thắng lợi” anh ạ. Em đã từng làm đủ mọi cách để Thiên chú ý tới mình như cắt phăng mái tóc dài để chơi một kiểu đờ mi mà bấy giờ đang là mốt, cố tình mang guốc 7 phân để gia tăng chiều cao trong mắt ai đó, học như trâu cải thiện điểm số rồi nổi đình nổi đám trong trường để Thiên biết tới em. Vì em học dưới Thiên một lớp mà…Nhiều lắm anh ạ, Noel, lễ, tết, sinh nhật Thiên em đều đều đặn gửi quà cho Thiên, tặng bài hát trên quà tặng âm nhạc của trường nữa cơ. Duy có một điều em quên không làm, đó là không cho Thiên biết em là ai. Ngớ ngẩn thế đấy. Vì em chỉ cần nuôi dưỡng một tình cảm như là một động lực để phấn đấu, không mong muốn được đáp trả cho công sức yêu thương của mình. Đó có lẽ là rung động đầu đời của em.

Lại nói về chuyện ngày hôm nay, Thiên đụng mặt em ở tiệm thuốc. Vẫn là cái dáng dấp quen thuộc ấy, cao 1m82 , nặng 70 kg, trên mặt có 2 cái nốt ruồi , một cái trên phía phải trán, một cái ở phía xa đuôi mắt trái. Thiên mặc quần short kaki túi hộp và áo phông sọc đỏ. Vẫn là nụ cười kiêu bạc mà em đã từng mê mẩn… Em đặt cho Thiên là mặt trời, vì Thiên lúc nào cũng tỏa sáng, và như thắp lửa được cho người khác nữa…

Đột nhiên Thiên quay lại cười với em, làm em choáng hết cả đầu “A, có phải là Thạch Sa không?” Sốc tập 2. Sau một lúc ngờ ngợ, em ậm ừ:

– Ủa, mình quen nhau sao?

– Anh biết em thôi, học giỏi nổi tiếng ở trường mà sao không biết được, trường T.V, lớp A đúng không?

– À…

– Năm nay em học năm mấy rồi?

– Da, năm 4

– A, quên giới thiệu, anh là…

Cứ thế đấy anh ạ, cứ thế mà chúng em nói chuyện với nhau. Rồi Thiên hẹn em đi uống nước, em từ chối vì nghĩ anh sẽ không thích, nhưng Thiên cứ nài nỉ, em đành nói cho em thời gian suy nghĩ… Về nhà em vừa nhắn tin hỏi ý kiến anh, không thấy trả lời, em gọi vào máy… The number you have called is unavailable at the moment… Plz try again later… Em ngao ngán dập máy. Vậy mà em cứ tưởng tuợng đến giọng nói ghen tuông của anh, vượt qua cả mấy trăm cây số cấm em không được đi chơi với Thiên… Em thở dài, type nhật kí… Giờ này là 12 h đêm, anh còn đang ở đâu…?

Ảnh minh họa: Emiliann

Ngày tháng năm…

Thấm thoắt đã đến buổi tối hẹn với Thiên, em mặc một chiếc quần lửng ngang gối, áo cộc tay. Đơn giản đến mức không cần phải nghi ngờ bất cứ điều gì…

Qua buổi nói chuyện, em biết được nhiều điều về Thiên mà trước đây em mù tịt. Cả nhà định cư nước ngoài, đang thúc giục Thiên sang bên đó để học hành đoàn tụ nhưng Thiên chưa muốn đi. Em cũng thắc mắc vì lí do gì mà Thiên ở lại, nhưng em tự tìm cho câu hỏi đó nhiều câu trả lời thích đáng như vì người yêu, hay chuyện học tập còn dang dở… nên thôi. Rồi thì Thiên đang theo một dự án của Úc tại thành phố. Rồi thì Thiên chưa có tình yêu nào vắt vai.

Đêm về, em lại nhắn tin cho anh, rồi nhận được tinh nhắn vô nghĩa từ số máy quen thuộc: “Em cho anh thời gian, giờ anh không biết phải đối mặt với S như thế nào. Cô ấy quá nhạy cảm…” Sau một hồi phân tích ngược xuôi, em băn khoăn liệu S có phải là em không, rồi tự mình lắc đầu quầy quậy trấn an không thể nào. Em đòi anh giải thích, “bạn anh mượn máy rồi nhắn nhầm số thôi…” Sao giọng anh nghe có vẻ buồn và gượng gạo? Sao bạn anh lại nhầm số của em? Sao… và …sao…

Ngày tháng năm…

Lại thêm những ngày dài đợi chờ vô vị nữa, anh bảo vẫn chưa xong công tác nên chưa thể về, ngày càng ít tin nhắn cho em, có chăng thì là em nhớ anh em gọi, còn anh ậm ừ cho qua, nhắc lại vài câu cũ rích như một bài học thuộc . Nhớ giữ gìn sức khỏe.Ăn uống đàng hoàng. Chúc em ngủ ngon… Sáo rỗng!


Anh không nhận ra tim em đang bị một vết trầy rồi…

Thiên lại đến chở em đi bát phố, hoa sữa đã nở rồi anh ạ, lại ngát hương thơm, nếu có anh ở đây, anh sẽ lại bịt mũi mà than thở “Sao tôi vô phước yêu phải cô nàng có thính giác đáng sợ như thế này, (Vì anh không thích mùi hoa sữa) em lại cười hắc hắc đắc chí… vì vậy anh mới đặt tên cho em là Hôi sữa. Còn anh tự nhận mình là mặt trăng. Trong đêm tối mọi vật đều bị nhuốm màu đen, chỉ có mình mặt trăng là sang nhất. Anh thật là mơ mộng…

“Bạn trai Sa đâu?”- Thiên cắt ngang dòng suy nghĩ của em.

– Anh ấy đi công tác ở Tây Nguyên.

– Lâu chưa? 2 tháng rồi.

– Sắp về chưa?

– Gần rồi.

– Anh chở Sa đi chơi thế này anh ấy có ghen không đấy?

– …Cũng không biết. Chắc là không!

Em trả lời bằng giọng nói lạnh băng nhất có thể, nhưng máu nóng lại dồn lên tim, nức nở vỡ òa. Em khóc hu hu như một đứa trẻ bị dọa lấy đi đồ chơi, người đi đường ai cũng trố mắt nhìn. Kệ họ, em cứ khóc…Thiên rối rít xin lỗi em, tạt vào quán kem bên đường mua khăn giấy. Thiên chỉ biết ngồi nhìn em khóc thôi, mà đúng là em khóc dai thật. Khóc xong em còn kể hết cho Thiên nghe chuyện em cảm giác như thế nào. Lời khuyên mà Thiên dành cho em thì tự em cũng có thể khuyên mình. Sa chờ một thời gian nữa xem sao. Có Thiên luôn ở đây…

Nói với Thiên thì được gì, người em cần là anh cơ.

Nói vậy nhưng em vẫn cố.

Ảnh minh họa: FaMz

Ngày tháng năm…

Biết bao nhiêu ngày dài đằng đẵng trôi qua với nỗi mong chờ thiết tha của em và sự thờ ơ khó hiểu của anh. Càng ngày anh càng cách xa em anh biết không? Xa cả về khoảng cách địa lý lẫn khoảng cách yêu thương. Em cô độc và lạc lõng, em cố tìm hiểu, cố gặng hỏi anh tại sao lại lửng lơ với em như vậy, nhưng anh lại không trả lời, chỉ ậm ừ với em: “Khi gặp lại em anh sẽ nói.” Câu nói này mang đến nỗi sợ hãi trong lòng em từng giây từng phút, ngay cả trong giấc mơ. Tự nhiên em không muốn gặp anh sớm như xưa nữa, em sợ anh bỏ rơi mình sau những câu giải thích… Em sợ lắm anh à…

Ngày tháng năm…

Tối nay em vừa đi Dimah với Thiên về. Giọng anh bình thản khi nghe em kể chuyện. Sao thế anh, nếu anh thấy khó chịu vì em đã đi chơi với người khác thì anh cứ nói, sao lại dửng dưng một cách khó hiểu đến đau lòng như vậy?

Lúc đi chơi, Thiên thấy em buồn buồn, nên gợi chuyện hỏi nhưng em không nói. Rồi Thiên đột nhiên kể về một chàng trai thích một cô bé mà không dám nói, suốt những năm học cấp 4, rồi cho đến mùa phượng nở cuối cùng, cậu vẫn lặng thinh, không biết làm sao để biểu lộ tình cảm của mình, chỉ biết đứng nhìn cô bé ở phía xa… Em ngờ rằng đó là Thiên. Rồi thì Thiên lại kể về cô bé ấy.

Thiên bảo có một tình cảm đơn phương cũng chẳng bao giờ nói ra được, với cô bé học cùng trường và dưới một lớp, học giỏi, để tóc đờ mi. Em vân vê mái tóc sư tử của mình, chắc không phải, em có còn đờ mi đâu từ khi quen anh.

Thiên lại kể cô bé ấy còn biết quay viết rất tài, đi đâu cũng cầm theo cây viết quay quay trong tay. Cái ống hút ngọ nguậy trong tay em ngừng lại hẳn. Anh có biết thói quen này của em không nhỉ?

Tan học cô ấy còn hay lang thang trên sân trường, chẳng biết để làm gì. (Em nhặt lá sakê viết thơ để gửi cho Thiên đấy)

Thời gian đó Thiên còn nhận được những chiếc lá sakê khô vàng có những dòng thơ vu vơ, chẳng hề đề tên người gửi. “Buồn cười thật, đôi lúc anh thầm mong những chiếc lá đó là của người ta…”

Em ngồi im thin thít nghe Thiên kể chuyện, không dám hó hé câu nào vì sợ bị phát hiện. Nếu là cách đây 4 năm thì em đã hét lên sung sướng. Rồi (lại) đột nhiên, Thiên nắm chặt tay em:

– Em biết cô bé đó mà phải không Sa?

Em hoảng hồn rụt tay lại, mặt đỏ lên “Ơ… không …”

– Anh đã đợi 4 năm rồi, đến hôm gặp em ở hiệu thuốc mới dám lấy hết can đảm để làm quen. Anh biết những năm cấp 4 em có thích đơn phương ai đó nhưng hình như tình cảm không được đáp lại, rồi sau đó em quen với bạn trai bây giờ của em. Anh đã định bỏ cuộc, nhưng…

– Anh thôi đi!

– Thứ 5 tuần này anh kết thúc dự án và sẽ phải bay về bên kia, ba mẹ anh không an tâm khi anh ở đây một mình. Em hãy ngăn anh lại đi. Chỉ cần em nói một tiếng thôi, anh cần động lực, Sa à.

Em ngồi im lặng , đầu óc trống rỗng, em không suy nghĩ được gì cả.

Phải chi Em chưa quen Thiên…

Phải chi Em không yêu anh, anh à…

Phải chi em có anh bên cạnh, em sẽ mạnh mẽ hơn với quyết định của mình.

Phải chi…

– Em muốn về.

– Em sứ suy nghĩ, anh sẽ đợi. Thứ 5 này, nếu không…, 5h, anh bay.

Em thấy mệt mỏi quá anh à. Em không đủ sức viết nhật ký nữa.

Ảnh minh họa: Deviantart.com

Ngày tháng năm…

Anh bất ngờ xuất hiện mà không báo trước. Trông anh gầy hơn, hôc mắt sâu và thâm hơn. Anh đến nhà chở em đi chơi, đến quán café quen thuộc có những bông hoa sữa mọc thành chùm. Em thích quán này bởi những bản nhạc cello dịu dàng, với hoa sữa, với trà sữa và với ông chủ quán quen mặt chúng mình.

– Anh biết không? Những ngày anh đi xa, em đến quán uống trà sữa một mình, ông chủ vẫn hỏi anh luôn.

– Sắp đến thu rồi anh ạ, sẽ có nhiều hoa sữa lắm đây. Em yêu hoa sữa lắm cơ, vì anh ví hoa sữa với bé Hôi sữa của anh mà.

– Anh đi công tác có vất vả lắm không, xem kìa, anh ốm đi vài mét đấy. Nhưng nhìn lại phong trần manly hơn đấy anh ạ.

– Sa! Em đừng nói nữa.

Tự nhiên nước mắt em chảy. Em biết sắp có điều gì xảy đến với mình. Anh ít khi gọi em là Sa ngoài cái tên Hôi sữa. Em đã cố vui vẻ, đã cố lấn át anh bằng cách nói liên tục, để anh không nói được những lời cay đắng ấy. Nhưng mà thôi, em biết rồi.

Chị Hằng ấy, chị ấy chắc là xinh lắm anh nhỉ. Tình yêu đầu ti
ên của anh mà. Sau bao nhiêu năm xa cách, cuối cùng 2 người cũng gặp lại nhau ở Tây Nguyên. Anh nói với em rằng anh nhận ra vẫn chưa quên được chị ấy. Khi gặp lại người xưa, bóng hình của em trở nên mờ nhạt phải không anh?

Những ngày ở bên chị ấy anh thực sự vui vẻ, đến nỗi quên luôn cả em, và bắt đầu suy nghĩ về một sự thay đổi? Rồi trong một tối nhắn tin với chị ấy, anh đã vô tình (hay là cố ý) gởi nhầm tin nhắn cho em? Nghe em kể về Thiên, anh còn cảm thấy mừng vì em đã không cô đơn như anh tưởng? Đó là anh không biết đấy thôi…

Mà thôi, không nói nữa, em sẽ để anh ra đi, vì chưa bao giờ anh thuộc về em cả.Vì lúc nào bên em anh đều có một phần tâm tưởng không dành cho em. Anh đã không yêu em nhiều như anh nói, và càng không yêu em nhiều như em nghĩ. Phải không anh, mình chia tay? Hoa sữa rụng tơi bời khi mùa còn chưa qua hết. Em biết vì chị ấy nên anh tự ví mình là mặt trăng…

Ngày tháng năm…

Em ra sân bay. Em cầm theo một chiếc lá sakê tặng Thiên. Trên lá sakê có dòng chữ “Thiên à, Sa đã là cô bé đó, vừa là cô bé gửi lá sakê cho Thiên, vừa là cô bé mà Thiên thầm để ý. Nhưng “đã” không có nghĩa là “đang” và “sẽ” .Chỉ là trong 4 năm về trước thôi, dù hoa sữa mùa này vẫn nở một mình trong vườn. Thiên đi mạnh khỏe nha.”

Trao món quà cho Thiên xong, em quay đi. Chuông điện thoại rung, em nhấc máy. “Hoa sữa hãy tiếp tục nở nhé, rồi Thiên sẽ trở về sớm thôi, rồi hoa sữa sẽ không còn cô đơn sớm thôi… dù thế nào đi nữa, Thiên cũng sẽ không bỏ cuộc.”

Em bước đi giữa đêm. Dòng người tấp nập. Ánh trăng xa mờ… Em không mong chờ ngày mai mặt trời chiếu sáng, cũng không mong chờ hoa sữa nở giữa đêm trăng. Cả mặt trăng và mặt trời đều quá xa. Hoa sữa sẽ vẫn dịu dàng, ngọt ngào, một mình nơi cuối phố…

Ảnh minh họa: Weet

Ba tháng sau…

Ngày tháng năm…

Kể từ ngày đó, em và anh không ai cố gắng níu kéo mối tình này. Lí do của anh thì em không muốn hiểu, em chỉ biết không thể cứ tự đâm vào vết thương đang nhức nhối của trái tim mình. Ngày tốt nghiệp, em nhận được một lá thư gởi từ Úc của Thiên:

“Sa à, 4 tháng qua anh đã suy nghĩ nhiều, anh có lá thư này muốn cho em đọc. Anh nghĩ với những người yêu nhau thì không có gì ngăn cản được họ biết rõ về nhau…Hãy đọc và quyết định theo trái tim mình em nhé, dù anh buồn đấy, nhưng anh sẽ vui…”

“Mình biết cậu để ý Sa đã lâu, nhưng cậu lại không biết rằng Sa cũng đã từng thích cậu. Có điều bây giờ Sa đang ở bên mình. Nhưng mình không thể ở bên Sa lâu hơn, 2 tháng nữa mình phải sang Đức để xạ trị. Khối u căn bệnh của mình đang phát triển, và mình không biết tương lai sẽ như thế nào. Cậu hãy thử mạnh dạn đến với Sa. Hãy ở bên cô ấy thay mình… Hãy đưa cho cô ấy lá thư này khi thích hợp”

Hôi sữa của anh! Từ khi anh đi, hoa sữa vẫn nở phải không em, nhưng anh lại không cùng em đi dạo trên những con đường xưa, không cùng em đến quán café quen thuộc được… Giờ anh đang ở một nơi rất xa, xa đến nỗi không thể về thăm em được. Em hãy sống vui em nhé. Em cứ ngọt ngào như trà sữa, cứ bé bỏng và tinh khôi như hôi sữa của anh ngày nào. Anh luôn nguyện cầu cho em được hạnh phúc. Dù anh mong hoa sữa sẽ nở bung rực rỡ dưới ánh mặt trời, nhưng với anh, hoa sữa luôn đẹp nhất rong những đêm trăng.

Ngày tháng năm…

Đưa tay quẹt nước mắt, em nở một nụ cười. Tấm vé máy bay trên tay phần phật trong gió. Anh à, hoa sữa vẫn nở êm đềm đấy thôi…

Những người yêu nhau, dù xa cách mấy, sẽ lại về với nhau thôi, phải không anh?

h1

That’s my goal – Shayne Ward

May 19, 2009
…I’m not here to say I’m sorry,
I’m not here to lie to you,
I’m here to say I’m ready…

That’s my goal – Shayne Ward

You know where I’ve come from,
You know my story,
You know why I’m standing here…
Tonight,
Please don’t go,
Don’t be in a hurry,
I’m here to make it clear,
Make it right,

Well I know I’ve acted foolish,
But I promise you no more,
I’ve finally found that something
Worth reaching for,

I’m not here to say I’m sorry,
I’m not here to lie to you,
I’m here to say I’m ready,
That I’ve finally thought it through,
I’m not here to let you’re love go,
I’m not giving up oh no,
I’m here to win your heart and soul,
That’s my goal.

Please don’t go,
You know that I need you,
And can’t breath without you,
Live without you,
Be without you,
Well I know I’ve acted foolish,
But i promise you no more,

I’m not here to say I’m sorry,
I’m not here to lie to you,
I’m here to say I’m ready,
That I’ve finally thought it through,
I’m not here to let you’re love go,
I’m not giving up oh no,
I’m here to win your heart and soul,
That’s my goal.

Well i won’t stop believing,
That we will be leaving together,
So when I say i love you,
I mean it forever and ever,
ever and ever….

I’m not here to say I’m sorry,
I’m not here to say I’m sorry,
I’m not here to lie to you,
I’m here to say I’m ready,
That I’ve finally thought it through,
I’m not here to let you’re love go,
I’m not giving up oh no,
I’m here to win your heart and soul,
Yes I’m here to win your heart and soul,
Thats my goal….

h1

Rainbow – Kì cuối: Du học Việt Nam

May 19, 2009

“Ê, chiều nay 2h cậu đến cái quán trà ở cuối đường trường cấp 2 nhé. Tớ tổ chức Sinh nhật” – Green nói với Orange…

1221


· Con về Việt Nam cũng 4 năm rồi, sắp tới con vào Đại học, bố mẹ muốn con về Mỹ học, bố đã làm thủ tục sẵn sàng rồi, chắc con phải gap year để có thời gian mà thi SAT với các loại. Nếu không có gì thay đổi thì mẹ muốn sau khi con thi tốt nghiệp thì về luôn… và những lời cuối ù đi trong tai Blue

· Sao vội thế ạ? Mà sao tự dưng bố mẹ muốn con về?

· Bố mẹ không yên tâm để con học ở Việt Nam. Con còn phải tiếp quản sự nghiệp của bố. Về Mỹ sẽ tốt cho con hơn.

· Nhưng sao bất ngờ thế?

· Thực ra bố mẹ cũng tính chuyện này lâu rồi, có điều bây giờ mới nói với con…

Đặt điện thoại xuống, Blue còn lại một mình với muôn vàn suy nghĩ rối rắm.

_____________________________________

· Anh đi đâu về đấy? – Thư hỏi đầy vẻ nghi ngờ.

· Anh đi gặp bạn gái cũ – Hùng trả lời bình tĩnh.

· Sao lại thế? Anh gặp ai? Tại sao anh lại phải đi gặp bạn gái cũ? Mà làm sao anh có bạn gái ở Việt Nam được? Anh sang Mỹ từ năm lớp 5 cơ mà? Anh nói đi chứ!

· Em nói ít thôi. Cái chị chiều nay em gặp là bạn gái cũ của anh đấy. Mà bây giờ cũng không còn là cũ nữa.

· Ý anh là sao? – Thư hỏi, cô bé không tin nổi vào tai mình, bạn gái cũ của Hùng là một chị trông bình thường như thế sao??

· Chả sao cả. Anh muốn gặp lại, thế thôi.

· Anh… – Thư bắt đầu khóc.

· Em đừng khóc nữa, anh không chịu nổi em nữa rồi.

· Nếu thế này thì chia tay luôn đi, sao anh không nói từ đầu là anh còn lưu luyến tình cũ?

· Ừ chia tay luôn đi. Đó là điều anh cũng muốn nói đấy.

· Anh…. Giọt ngắn giọt dài lăn trên khuôn mặt xinh xắn tội nghiệp của Thư, nhưng Hùng vẫn kiên quyết.

· Lẽ ra anh sẽ không lưu luyến nếu như em không hơi một tí là ghen, quản anh như là quản ngục quản tù nhân vậy

· Ra là anh thấy mất tự do. Sao anh không nói sớm? – Thư bỗng đanh nét mặt lại.

· Anh vẫn nói với em, một cách gián tiếp hoặc từ từ nói với em. Nhưng cứ đụng đến vấn đề này là em bắt đầu khóc, em bắt đầu nói vì em yêu anh quá. Anh thực sự rất mệt mỏi vì em, anh cũng chẳng còn hơi sức để dỗ em nữa. Mình chia tay thôi em ạ.

· Anh… Anh không thể như thế được – Những gì mà Hùng vừa nói với Thư thật quá phũ phàng đối với tâm hồn mong manh dễ vỡ của cô bé.

· Anh là người như thế đấy.

· Vậy là lúc nãy anh đi nối lại tình cũ.

· Có thể hiểu là như thế

· Anh là đồ tồi.

· Đúng. Anh chẳng thể phản đối.

· Chị ta cũng thế, cướp người yêu của người khác. Đúng thật là đồ tồi.

· Em không có quyền xúc phạm banj ấy. Vả lại chuyện của chúng ta không liên quan đến bạn ấy. Sớm muộn gì cũng phải thế này. Khi em cứ khăng khăng đòi theo anh về Việt Nam anh đã muốn chia tay rồi.

· Anh nói dối.

· Không. Em không hiểu. Em không tin anh, lúc nào em cũng nghi ngờ. Anh mệt mỏi.

Trong tình cảm mà không có sự tin tưởng thì ắt sẽ dẫn đến đổ vỡ. Ai đó nói ghen là xúc tác của tình yêu, mà chất xúc tác thì chỉ cần một ít thôi, một lượng vừa đủ thôi, nếu quá nhiều, quá hơn cả chất tham gia phản ứng lẫn sản phẩm của phản ứng thì phản ứng còn có ý nghĩa gì nữa đâu???

· Đừng mà anh – Thư bắt đầu khóc lóc, bắt đầu níu kéo.

Còn Hùng thì đóng cửa lại. Nó ngồi trong phòng khách sạn một mình. Nó, thực sự là một thằng tồi. Câu chuyện với Blue lúc tối vẫn ám ảnh nó:

· Cậu sống sao rồi? – Hùng hỏi đầy vẻ quan tâm dịu dàng…

· Tớ sống khoẻ mạnh và vui vẻ – Blue mỉm cười bình tĩnh.

· Tớ và em Thư quen nhau sau khi chúng ta chia tay…

· Cậu không cần giải thích với tớ đâu. Tớ hiểu mà.

· Cậu hiểu?

· Tớ biết cậu không tồi đến nỗi bắt cá hai tay – Blue nói đầy bao dung.

· Cảm ơn …

· Không có gì…

· Tớ hỏi cậu một câu nhé?

· Ừ – Blue bình thản.

· Tại sao khi chia tay cậu không hề khóc cũng không níu kéo?

· Thế tại sao khi chia tay cậu nói ra đơn giản và dễ dàng thế? Tại sao tớ phải khóc lóc và níu kéo một người nói chia tay với tớ một cách dửng dưng như thế hả Hùng?

· Tớ…

· Tóm lại là hôm nay cậu muốn nói gì với tớ? Blue đi thẳng vào vấn đề

· Tớ muốn chúng ta là bạn.

· Tớ luôn muốn chúng ta là bạn. Nhưng cậu không bao giờ trả lời tin nhắn chúc mừng Sinh nhật của tớ.

· Tớ bận… Và tớ cũng…

· Để tớ nói nốt nhé, cậu cũng thấy khó xử, và cậu lại càng sợ em Thư biết
chứ gì? Cậu luôn là như thế, luôn có lí do cho sai lầm của mình.

· Tớ xin lỗi.

· Tớ sẽ nói thẳng, khi cậu nói chia tay, tớ vẫn còn rất nhiều tình cảm với cậu. Và thậm chí trong suốt những tháng ngày vừa rồi, tớ cũng chưa bao giờ quên cậu. Nhưng điều đó không làm thay đổi sự thật là chuyện của chúng ta đã kết thúc. Bởi vì…

· Hùng im lặng lắng nghe

· Vì cậu rất ích kỉ, Hùng ạ. – Rồi Blue đứng dậy, trả tiền cốc trà của nó, và đi về….

_____________________________________

Sáng hôm sau, Blue đến lớp trong tâm trạng không tốt lắm. Cả đêm qua nó ngủ không ngon. Đến trưa, khi Blue đi ăn cùng Orange, thằng bé mới hỏi con bé:

· Cậu ngốc lắm.

· Sao cậu lại nói thế?

· Sao cậu không khóc từ sớm mà cứ giữ mãi trong lòng thế?

· Tớ không khóc được – Blue trả lời thành thật, nếu hôm qua không phải gặp Orange thì nó có lẽ cũng chẳng khóc được.

· Thế cậu không nổ tung ra sao?

· Gì cơ?

· Tớ biết hết rồi. Minh Anh nói cho tớ. Tớ đến nhà cậu từ lúc 8 rưỡi cơ, nhưng tớ gặp cậu và bạn Hùng…

· Tớ sắp về Mỹ…

· Vậy là cậu và bạn ấy…

· Không. Bố mẹ tớ muốn tớ về Mỹ học.

· Cậu có muốn về không?

· Tớ cũng không biết nữa. Tớ cũng muốn về vì lâu rồi không ở với bố mẹ. Nhưng tớ cũng muốn ở lại nữa…

· Tớ ủng hộ cô giáo hết mình. Về Mỹ học chắc chắn là tốt hơn rồi. Từ trước đến nay vẫn là cậu đi du học Việt Nam mà…

· Cậu nghĩ thế thật à?

· Ừ, tớ luôn muốn điều tốt nhất cho cô giáo – Orange nói thế, nhưng tự dưng thằng bé cũng cảm thấy hụt hẫng vô cùng.

· Còn chuyện cậu với bố mẹ cậu đến đâu rồi? Blue chuyển đề tài.

· Vẫn thế thôi. Nhưng tớ sẽ không bỏ cuộc đâu. Tớ thích kinh doanh hơn là làm bác sĩ, và thích làm thầy thể dục nữa.

· Cậu mà làm thầy thể dục thì học sinh khổ phải biết.

· Này thế là ý gì hả?

· Thầy thể dục như cậu thì học sinh phải đạt nhiều tiêu chuẩn các loại, xong rồi khéo còn có cả tiêu chuẩn học giỏi Hoá nữa…

· Ừ thế chắc chắn tớ sẽ cho cậu điểm thể dục thật thấp…

· Ừ học sinh của cậu chắc còn phải giỏi môn Hoang tưởng học nữa…

· Ê!!!!

Tiếng cười của chúng nó tan vào nắng của một ngày chớm hè rực rỡ đến bình yên.

_________________________________

1 tuần sau, Orange đến lớp với một đống sách vở nặng è cả vai. Nào toán, nào lý, nào hoá, nào văn, nào sinh, nào địa…

· Ê chúng mày biết gì chưa, bạn Blue nghỉ học rồi..

· Thế là sao?

· Eo, hoá ra nhà bạn ấy ở Mỹ cực giàu nhé, bạn ấy bay về Mỹ hôm qua rồi.

· Sao mày biết?

· Lúc nãy tao nghe thấy cô chủ nhiệm nói với cô Tiếng Anh thế. Giấu giỏi nhỉ?

· Ừ trông thế mà nhà giàu vậy. Mà thảo nào nó giỏi tiếng Anh thế…

Về Mỹ rồi sao? Không một lời tạm biệt. Orange ngỡ ngàng. Sao bạn ấy vội vàng thế? Và sao không nói để nó đi tiễn…

Đúng lúc ấy, Green xuất hiện trước mặt nó và nói:

· Chúng mình nói chuyện nhé.

….

· Vậy là cậu biết tất cả rồi à? – Orange ngạc nhiên

· Ừ tớ biết rồi. Tớ muốn nói là tớ cảm ơn cậu. Và… Green nhìn Orange lấy hết dũng khí kể cho thằng bé nghe câu chuyện hồi lớp 9.

….

· Tớ xin lỗi – Orange nói – Lẽ ra tớ không nên để mặc cậu thế, hồi ấy tớ trẻ con quá.

· Tớ không nói ra để nghe cậu xin lỗi. Green mỉm cười. Tớ nói ra để cậu không cảm thấy có lỗi.

· Lẽ ra cậu nên nói ra sớm hơn.

· Gần đây tớ mới nghĩ là nên nói ra. Mà thôi, chuyển chủ đề nhé, cậu sẽ thi Đại học trường nào? Thi Y như bố mẹ cậu không?

· Tớ không thích Y.

· Thế thì đừng thi.

· Thế còn cậu?

· Tớ… làm sao đỗ Đại học được. Có học gì đâu mà đỗ được.

· Cậu vẽ rất đẹp, ăn mặc thì sành điệu – Orange mỉm cười nói – thi vào khoa thiết kế thời trang đi…

· Ừ nhỉ, cậu thông minh đấy.

· Tất nhiên, tớ tự biết tớ thế nào mà.

· Lại hoang tưởng rồi – Green càu nhàu, cái từ hoang tưởng thốt ra làm Orange nhói lòng.

· Thôi vào lớp đi, trống rồi.

· Ừ – Green mỉm cười.

_____________________________________

Thursday, 4.16.2009

Những ngày tháng cuối trôi qua thật căng thẳng. Ai cũng lo học. Và thầy cô nào bước vào lớp cũng chỉ có đề tài các em phải thế này thế nọ thế lọ thế chai.

· Ê, chiều nay 2h cậu đến cái quán trà ở cuối đường trường cấp 2 nhé. Tớ tổ chức Sinh nhật – Green nói với Orange.

· Mời người ta đi Sinh nhật mà cứ như là ra lệnh ý – Orange càu nhàu.

· Tớ chỉ mời ít người thôi, cậu mà không đến thì đừng có trách.

· Biết rồi, thưa cô.

2h chiều Orange đến quán trà quen thuộc. Mà chả thấy có ai cả. Đến 2h15’ mới thấy có người đến, thấy thấp thoáng áo màu xanh lá cây, thằng bé đoán là Green. Nó gục đầu xuống bàn. Giả vờ ngủ gật. Đến khi Green bước đến, nó càu nhàu:

· Đợi mãi chả đến làm người ta ngủ gật.

· Này, tớ có hẹn với cậu đâu mà trách hả?

Giọng nói chậm rãi bình tĩnh vang lên quen thuộc quá, làm Orange giật nẩy mình, nó ngẩng đầu lên, ngạc nhiên, trước mặt nó là Blue, đang ngạc nhiên không kém.

· Sao cậu lại ở đây?

· Sao cậu lại ở đây?

· Có ngư
i hẹn tớ ra đây – Hai đứa cùng đồng thanh nói.

· À tớ nghĩ ra rồi, có phải cái người đấy thích màu xanh lá cây đến nỗi bắt cả bạn đến dự sinh nhật mình mặc áo màu xanh lá cây đúng không? – Blue mỉm cười, Green thật đúng là…

· Sao cậu lại ở đây? Không phải cậu về Mỹ rồi sao? – Orange tò mò.

· Ừ đúng là như thế. Nhưng kiểu gì tớ chả phải thi tốt nghiệp rồi mới được về Mỹ học.

· Ừ nhỉ, tớ ngu thật. Thế ra cậu về thi tốt nghiệp à?

· Không. Tớ đi du học.

· Hả? Cậu không về Mỹ lại đi đâu nữa? Anh hay là Úc? – Giọng Orange ỉu xìu.

· À tớ đi du học Việt Nam.

· Cái gì? – Thằng bé tí nữa sặc.

· Ở đây có nhiều thứ đáng để cho tớ học hơn mà. Vả lại, chụp ảnh ở Việt Nam mới thích.

· Thật là…

Rồi chúng nó nói chuyện linh tinh cho đến khi chả còn chuyện gì mà nói nữa. Lúc bấy giờ,Blue tò mò:

· Này tại sao cậu thích tớ?

· Sao tự dưng cậu hỏi thế?

· Cậu có kể ra được khoảng 100 lý do không?

· Không. – Orange làm ra vẻ nghĩ ngợi căng thẳng lắm – Tớ chỉ kể được 1 lý do thôi.

· Hả? Ít thế thôi sao?

· Ừ, tại cậu ngốc quá.

· HẢ??? Lý do gì mà như thế chứ?

· Nếu cậu bảo kể ra 100 lý do tại sao tớ bảo cậu ngốc thì tớ kể được. Nhưng bảo kể 100 lý do tớ thích cậu thì chỉ kể được 1 thôi: tại vì cậu ngốc.

· Ừ quả thật bạn ấy ngốc thật đấy. Trên đời này có mỗi một người ngốc thế thôi. Minh Anh tươi cười đi từ sau quầy bar của quán trà bước ra – Khiếp, đợi hai người này nói ra mỗi mấy câu mà mất hàng 2 tiếng đồng hồ, toàn nói chuyện linh tinh. Chán chuyện.

· Ừ, eo ôi, chả ai đến sinh nhật bạn không thấy bạn đâu mà cũng quên luôn, ngồi tán chuyện linh tinh. Đến là nản.Green than phiền càu nhàu.

· Ừ nhỉ, xin lỗi nhé. Orange lóng ngóng – Tớ quên mất.

· Thôi bỏ qua, tổ chức sinh nhật nào – Minh Anh vui vẻ nói

· Bánh đâu? Green hỏi Minh Anh.

· Tiểu thư không thích những chế phẩm từ bột mì nên tớ không mua bánh gatô đâu.

· Thế cậu mua cái gì??!!

· Tớ mua bánh dầy

· HẢ??? CẬU THẬT QUÁ ĐÁNG!!!

· Ừ tớ thế đấy. Nói rồi thằng bé lôi ra hộp bánh dầy. Hộp bánh giầy trong suốt, để lộ ra bên trong có 5 cái bánh dầy tròn xoe, và trên mỗi cái bánh có một ít kem màu xanh lá cây được phun thành hình chữ G – R – E – E – N.

Green lặng đi chẳng nói được câu nào. Rồi chúng nó nói chuyện, ăn uống vui vẻ…

· Này tớ có quà cho cậu đấy – Nói rồi Blue rút ra từ trong túi một cái hộp màu xanh lá cây cùng một tập giấy, tất nhiên cũng màu xanh lá cây – Bây giờ mỗi người viết vào đây một lời chúc cho cậu rồi tối về cậu đọc nhé.

· Tớ… – Green ngạc nhiên và xúc động vô cùng – Tớ có ý này – Bây giờ mỗi người cứ viết cho những người còn lại, rồi Sinh nhật tớ sang năm mở ra cùng đọc nhé?

· Ừ thế cũng hay đấy – Orange mỉm cười – Cậu cũng thông minh đấy.

· Tớ biết tớ vừa thông minh vừa xinh đẹp vừa tài giỏi mà.

· Thế mà cứ bảo mình hoang tưởng – Orange phụng phịu.

Rồi chúng nó ngồi hí hoáy viết. Viết xong nhét vào hộp rồi khoá lại.Green mang cái hộp về nhà. Đó là món quà sinh nhật có ý nghĩa nhất của nó từ trước đến giờ.

Cơ mà cái con bé Green là một đứa chúa tò mò. Nó chẳng làm ăn gì được khi mà chưa biết ba đứa kia viết gì. Nó quyết định sẽ lôi ra đọc, rồi lại khoá lại, ai biết đâu mà sợ. Bên ngoài trời vừa nắng to thế mà đến lúc này lại mưa…

Cái tờ giấy đầu tiên nó đọc, tất nhiên là của nó, dù gì nó cũng muốn đọc lại:

“Không ngờ mình lại ngồi làm một trò trẻ con thế này, nhưng mà cũng thú vị.

Chúc Minh Anh sẽ luôn sống vui, sống khoẻ, sống có ích. Con người ai cũng có quyền được hạnh phúc, và Minh Anh tất nhiên là như thế. Cảm ơn Minh Anh nhiều >:D<. Tớ yêu Minh Anh bằng cái bánh giầy.

Chúc hai cái bạn ngồi dưới mình luôn vui vẻ. Các bạn phải hoà thuận nhé. Tớ đã nói gì hả Bluengười cậu nên yêu là người có thể làm cậu cảm thấy thanh thản, và có thể lau nước mắt cho cậu”( à quên đấy là Minh Anh nói – Nhưng mà dựa trên lời tớ chứ bộ)

Chúc mình sẽ sống tốt hơn! À mà dù gì mình cũng thích xem BOF. Và đúng như Minh Anh nói, dù nó đúng là phim giải trí, nhưng có rất nhiều điều đáng để học”

Rồi nó lấy tờ giấy của Orange ra đọc:

Chúc bạn ngồi trên tớ sẽ trở thành nhà thiết kế thời trang nổi tiếng. Tớ không bao giờ quên 1st love của tớ đâu. Cậu sẽ luôn là một người bạn mà tớ yêu quí :X

Chúc bạn ngồi cạnh tớ sẽ luôn vui vẻ, và bỏ ngay cái kiểu giả vờ bình thường đi. Tớ rất tin tưởng cậu, cô giáo ạ. Tớ thực ra không muốn cậu về Mỹ đâu, cậu mà về Mỹ thì tớ buồn lắm.

Chúc Minh Anh gặp được nhiều may mắn. Tớ rất khâm phục cậu.”

Tiếp theo là tờ giấy của Blue:

“Chúc bạn Green tìm được tình yêu đích thực. Cậu hãy tin là cuộc sống tươi đẹp nhé. Cậu là một người tuyệt vời, công chúa ạ!

Chúc cái bạn cao ngỏng ngồi cạnh tớ được làm thầy thể dục và giám đốc kinh doanh của một công ty nào đó. Cậu là người luôn mang thanh thản đến cho tớ. Tớ rất tin tưởng cậu (Đọc đến đây, Green lẩm bẩm “Đúng là tâm đầu ý hợp, hic”).

Chúc Minh Anh, người bạn mà tớ ngưỡng mộ nhất, sẽ đạt được ước mơ của mình. Tớ đã nói gì nhỉ, mọi người có muốn ghét cậu hay kì thị cậu cũng không được, when it comes to friendship, it’s your soul that counts. Yêu cậu nhiều lắm.”

Và cuối cùng là của Minh Anh:

“Tại sao lại phải chúc ba người
còn lại nhể, tớ mạn phép viết về bản thân được không?

Tớ rất thích màu xanh da trời, vì nó bình yên, phẳng lặng và thanh thản. Mỗi khi tớ buồn, màu xanh da trời lại làm cho tớ cảm thấy vững tâm, lại mang đến cho tớ hi vọng. Nên tớ thích màu xanh da trời.

Tớ rất thích màu xanh lá cây, vì nó là biểu tượng cho sự bồng bột, non nớt, tính hay ganh tị. Và quan trọng hơn, nó là biểu tượng cho sức sống. Mỗi khi tớ chán nản, màu xanh lá cây lại làm tớ thấy yêu đời hơn.

Lời cuối cùng của tớ là, cái bạn tò mò đọc trước mảnh giấy này có trượt đại học thì cũng đừng buồn, sang năm thi lại cũng được, chẳng bao giờ là muộn để bắt đầu lại”. (đùa, thế này là rủa cho mình trượt đại học sao?)

Green đọc hết rồi, con bé mỉm cười. Đúng lúc ấy điện thoại của nó rung lên, tin nhắn từ Minh Anh, Minh Anh gửi tin nhắn cho 3 người bạn còn lại:

“E, ra ngoai nhin len troi di”

Từ 4 nơi khác nhau dưới bầu trời bình yên, chúng nó cùng hướng về một kì quan trên bầu trời, cầu vồng với ba màu sắc nổi bật nhất là cam, lục và lam hiện ra trước mắt chúng nó. Nếu như cầu vồng là điều kì diệu của tạo hoá, thì tình bạn là điều kì diệu do con người tạo ra. Mỗi người với một sắc màu riêng biệt, một tính cách riêng biệt sẽ tạo nên những cầu vồng đẹp nhất. Cầu vồng của tạo hoá chỉ xuất hiện trong những điều kiện đặc biệt, còn cầu vồng của tình bạn xuất hiện mọi lúc, mọi nơi, trong những ngày nắng, cả những ngày mưa, khi vui cũng như khi buồn…

_________________________________________

· Này, chị tưởng cô bảo là cô sẽ viết về những người bình thường cơ mà, sao toàn người trên cả đặc biệt thế này? Chị hỏi em.

· Ừ thì … Con bé im lặng, nhìn vào cái điện thoại màu xanh lá cây của nó – Thực ra thì làm gì có ai là bình thường. Định nghĩa của từ đặc biệt là không giống ai, vậy thì rõ ràng ai cũng là người đặc biệt. Có một điều là với bất cứ ai, dù đặc biệt hay là cá biệt, thì tình bạn cũng là không thể thiếu. Tình bạn giống như là nước, mát lành, dịu dàng, ngọt ngào hay dữ dội, mạnh mẽ thì cũng không thể thiếu được. Vì… 70% cơ thể bạn là nước. 😀

h1

Rainbow – Kì 4: Friends

May 18, 2009

Điện thoại của con bé rung lên, nó có tin nhắn từ một người-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy “I-LIKE-U-A-LOT”… Dòng tin nhắn của Orange làm nó vừa thấy vui vui, vừa đẩy nó vào một trạng thái tâm lí mà chính Blue cũng chẳng biết gọi là gì nữa.

1221


Đặt điện thoại xuống, Blue cảm thấy băn khoăn, bối rối và khó xử hết sức. Cuộc sống bình lặng bấy lâu nay của nó hình như đã bắt đầu gợn sóng. Dòng tin nhắn của Orange làm nó vừa thấy vui vui, vừa đẩy nó vào một trạng thái tâm lí mà chính Blue cũng chẳng biết gọi là gì nữa.

Kể từ cái ngày Blue và Hùng “ai đi đường nấy”, con bé đã luôn băn khoăn tự hỏi nó đã vượt qua được chưa, nó không hề khóc khi chia tay, cũng không hề níu kéo, có lẽ tình cảm của chúng nó chưa đủ, nhưng suốt gần 4 năm nó trở về Việt Nam, nó chưa từng bao giờ quên những gì đã xảy ra ở Mỹ… Đó là tình yêu, hay là một sự ám ảnh?

Còn bây giờ đứng trước tấm lòng chân thành của Orange, Blue không biết phải xử sự ra sao, bởi lẽ, nó không thể coi Orange là một người chỉ để thay thế cho ex của nó, bởi vì bạn ấy quá tốt. Mà thực ra nó cũng không biết tình cảm của nó với bạn ấy như thế nào nữa…

Cuộc điện thoại của Hùng làm Blue bất ngờ và hồi hộp. Bỗng dưng nghe lại giọng nói quen thuộc và ấm áp ấy, Blue thấy lòng nó tự dưng bồn chồn lạ…

Miên man trong dòng suy nghĩ rối rắm, con bé ngủ quên đi lúc nào không biết. Nếu 18 tuổi có nghĩa là phải xử lí những việc phức tạp thế này, thì giờ đây con bé đã hiểu tại sao người ta không muốn lớn lên,… Blue không muốn 18 tuổi, ngay cả trong mơ…

________________________________________________

Sáng hôm sau, Blue đến trường trong tâm trạng rất phức tạp khó xử. Không biết khi đối diện với Orange nó sẽ nói gì nữa. Hôm ấy nó đi học thật sát giờ, để nó và Orange không có thời gian mà trò chuyện trước khi vào lớp. Nhưng chẳng cái gì là có thể trốn tránh mãi được. Tiếng trống ra chơi vang lên từng hồi như thúc giục, như vội vã:

· Cậu không cần phải thấy khó xử đâu – Orange bắt đầu trước…

· Tớ…

· Tớ đơn thuần chỉ muốn nói ra suy nghĩ của mình thôi. Bọn mình không còn mấy thời gian học cùng nhau nữa đâu cô giáo ạ. Nhỡ sau này không được gặp nhau nữa thì tớ cũng không phải tiếc. Cứ bình thường như trước nhé?

Blue mỉm cười. Khi mà nó cảm thấy khó khăn nhất để nói ra một điều gì đó, thì Orange đã giải cứu cho cái trạng thái khó hiểu của nó.

· Tớ…

· Không cần cảm ơn. Tớ tự biết tớ là một con người tuyệt vời dễ thương lại tốt bụng. Orange vui vẻ nói

· Và hoang tưởng – Blue tiếp lời – Cô bé cười lém lỉnh. Gió và nắng của những ngày cuối xuân đầu hè làm nụ cười rạng rỡ hẳn lên. Thanh thản, đó là cảm giác mà Orange luôn mang đến cho cô bé.

_______________________________________

Sunday, 3.22.2009

Sáng chủ nhật dịu dàng và ấm áp. Một ngày thật đẹp trời để ra ngoài. Minh Anh và Blue ra khỏi nhà từ 6h30’, chúng nó cùng nhau đến gọi Green. Bấm chuông lần thứ nhất, công chúa Green trong nhà vẫn ngủ, lần thứ 2, Green bắt đầu cáu kỉnh, lần thứ 3, lần thứ 4, lần thứ 5, … lần thứ n:

· Đi chỗ khác đi. Tiếng Green ngái ngủ từ trong nhà vọng ra.

· Dậy đi công chúa, đã hẹn hôm nay sẽ đi cùng bọn tớ mà – Tiếng Minh Anh vang lên đầm ấm..

Ừ nhỉ, Green nghĩ bụng. Nhưng ai lại đi vào sáng sớm thế này chứ (Mà có còn sớm nữa đâu 8h sáng rồi mà), chả biết lại lôi mình đi đâu nữa, hai cái con người phiền phức này. Green gọi với ra uể oải:

· Nhớ rồi, đợi tí.

Kể ra bình thường thì cái “đợi tí” của con bé sẽ là khoảng 45’ đến 1 tiếng. Nhưng hôm nay thì thôi, nó đang buồn ngủ, chả có hứng phấn son đầu tóc giầy dép gì hết. Nó vớ đại một cái áo phông màu xanh lá cây với cái quần bò, đi tạm đôi giầy thể thao ở ngay trên chỗ dễ lấy nhất của tủ giầy. Đánh răng rửa mặt rồi chải đầu, nhét mấy thứ linh tinh vào cái túi gần nhất nó lấy được. Green bước vội vã ra ngoài.

· Chà! Kì tích! 16 phút 24 giây. Cậu ngày càng tiến bộ đấy công chúa ạ. Minh Anh mỉm cười. Mà lần sau cứ ăn mặc thế này nhé, trông xinh hơn là trát cả đống mỹ phẩm lên mặt đây.

Mà quả thật hôm nay Green xinh thật, vẻ xinh đẹp hiền lành đến bất ngờ, mắt không chuốt mascara đen, trông không có vẻ sắc sảo kiêu kì như mọi ngày. Green hình như đã trở lại giống phần nào cô bé Green hồi lớp 9, cái thuở vô tư yêu đời, cái thuở mà con bé chưa biết bố mẹ nó là những diễn viên tài ba nhất thế giới…

· Ba người thì đi bằng gì? À để tớ bảo bố tớ điều xe đi nhé? Green rút điện thoại ra định gọi

· Không cần, hôm nay chúng ta đi cái còn sang trọng hơn xe của bố cậu. Blue mỉm cười.

· Limosine đỏ vàng – Minh Anh tươi tỉnh nói.

· Ủa, Việt Nam có Limosine hả? Phải bảo ông già mua gấp! Mà này, limosine có màu đỏ vàng sao… Green ngẫm ngợi 1 tí. Chà nhà Blue giàu thật đấy.

· Cậu gọi bố là ông già
thảo nào bọn trẻ con thấy cậu già. Con của ông già là cô già hả? Blue trêu.

· Này, cậu lại ba hoa bép xép hả Minh Anh? Lại đây… Green chạy qua chỗ Minh Anh định đánh cho cậu 1 cái, nhưng buồn làm sao, Minh Anh tránh được.

· Lêu lêu… Thằng bé trêu tức. Mà thôi, cậu được đi Limosine đỏ vàng rồi mà tiểu thư, vừa đi hôm trước xong…

Green ngớ người ra. Thì ra đó là cái xe bus. Bị hai đứa bạn chọc quê, con bé xấu hổ quá thể. Nó đành đánh trống lảng:

· Ăn gì đã? Tớ đói, tối hôm qua chả ăn gì cả. Đi ăn phở nhá, nhá nhá.

· Đã dạy muộn còn bày đặt. Đây bánh mì đây, tớ mua rồi. Minh Anh đưa cho Green cái bánh mì nó vừa mua trong lúc đợi cô bé chạy xuống.

· Hic, tớ ghét nhất là ăn bánh mì.

· Sao cô ghét lắm thứ thế, mì tôm ghét, bánh mì ghét, lần sau đi đâu bên cạnh việc khoe là mình thích màu xanh lá cây nhớ khoe thêm là ghét các chế phẩm từ bột mì nhé. Minh Anh liến thoắng.

Thế là Green đành ăn vậy. Nó hỏi Blue:

· Đi đâu đây?

· Tình nguyện – Blue trả lời bình thản.

· Lại dạy vẽ à? Thế cũng đơn giản thôi, Green cười.

· Không, hôm nay không đến chỗ cũ đâu, hôm nay đi chỗ khác. Minh Anh mỉm cười.

Xe bus sáng chủ nhật vắng khách, bọn nó ba đứa ngồi nguyên băng ghế cuối. Đường đi có vẻ cũng chẳng gần, Green buồn ngủ, nó cứ thế ngủ gật ngon lành trên vai Minh Anh. Blue nhìn thấy mỉm cười. Và Minh Anh cũng mỉm cười. Green trông thế mà vẫn hồn nhiên và vô tư lắm…

· Ê, dậy đi – Minh Anh gọi.

· Ủa, đến rồi à? Green dụi mắt.

· Không, tớ đau vai quá. Minh Anh nhăn nhó.

· Hik – Green ngượng ngùng – xin lỗi nhé.

· Minh Anh đùa đấy. Sắp đến nơi rồi, đứng dậy thôi. Blue tươi tỉnh – Cậu ngủ cũng lâu rồi mà.

Green lườm thằng bé một cái. Trông rõ là đáng yêu. Chúng nó bước xuống và đi bộ tầm 500m, may phước là Green không đi giày cao gót, không nó lại kêu ca ta thán cho mà xem. Nơi chúng nó đến là một trung tâm bảo trợ xã hội cho trẻ em bị chất độc màu da cam…

· Làm gì ở đây? Green hỏi.

· Chăm sóc cho mọi người. Blue nói. Cậu nhanh nhanh lên đi, ở đây có nhiều người cần giúp đỡ lắm.

Rồi chúng nó bắt tay vào công việc. Blue và Minh Anh có vẻ thành thạo, làm gì cũng nhoay nhoáy, còn Green thì lóng ngóng, nó đã chăm sóc cho ai bao giờ đâu, hơn nữa, những đứa trẻ ở đây trông thật… đáng sợ, và đáng thương.

Mãi rồi con bé cũng quen. Cũng chỉ có công việc dọn dẹp phòng ở (Green lúc đầu còn cầm chổi ngược, hic), bón cho bọn trẻ ăn, và đọc truyện cho chúng nó. Chỉ có thế thôi, nhưng làm là cũng mệt phờ râu…

Những con người ở đây đều dị dạng, trông đều không bình thường, và cũng ngơ ngẩn nữa. Green đọc truyện cho một đứa bé không có tay, chẳng có chân, và đôi mắt thì vô hồn. Nó cứ như thế, thậm chí cũng chả có một cái cười, dù cho đó có là một cái cười ngẩn ngơ đi chăng nữa. Green đọc truyện Cô bé Lọ Lem cho đứa bé, mà nước mắt nó cứ thế rơi…

Green đọc hết truyện rồi, hết đoạn Lọ Lem và Hoàng Tử sống với nhau hạnh phúc mãi mãi rồi. Nó đưa tay lau nước mắt. Chả ai đọc truyện cổ tích mà lại khóc cả… Và kì diệu thay, khi nó vừa đưa tay lau nước mắt, một tay vừa cầm khăn lau mặt cho đứa trẻ mà sau này Green mới biết là bằng tuổi nó- đứa trẻ tự dưng mỉm cười, một nụ cười vô thức, và đôi mắt, trong một thoáng, trở nên sinh động lạ lùng…

Green cảm thấy như có ai bóp chặt lấy tim nó. Một niềm hạnh phúc ngọt ngào đến nghẹt thở. À, thì ra đây là vị của hạnh phúc…

Từ ngoài cửa, Blue và Minh Anh nhìn vào. Và hai đứa chúng nó mỉm cười. Chúng nó biết, Green đã trở lại đúng bản chất của con bé. Tự dưng Green nghĩ đến một câu trong Chí Phèo mà nó không biết làm sao nó nhớ được mang máng “hắn có thể kết bạn được, sao lại cứ gây kẻ thù…

______________________________________________

Ba đứa bọn nó làm việc hăng say đến nỗi quên cả mệt, và quên cả đói. Đến 1h30’ trưa, cô quản lí bảo chúng nó nghỉ tay ăn cơm, chúng nó mới nhận ra là mình đã đói quá rồi. Bữa cơm thật chẳng có gì, chỉ có một ít rau, một ít đậu, một ít thịt và một bát canh. Nhưng mà đang đói nên ăn ngon quá thể. Riêng Green, nó cảm thấy đây là bữa ăn ngon nhất của nó từ nhỏ đến giờ. Rồi cô quản lí than thở lo lắng:

· Tí nữa sẽ có một đoàn người Mỹ họ vào thăm các cháu ạ. Mà cái cô phiên dịch hôm nay lại bận. Không biết cô sẽ xoay sở thế nào đây…

· Kìa, nghề của nàng mà. Green vui vẻ nói, nháy mắt với Blue – Cô để bạn ấy giúp cho, bạn ấy giỏi tiếng Anh lắm lắm ý ạ.

· Ơ thế à, ôi may quá, có cháu giúp thì còn gì bằng – Cô quản lí thở phào nhẹ nhõm.

· Vâng, cháu sẵn sàng thôi, Blue vui vẻ nói.

2h30’ chiều, đoàn người Mỹ đến, họ bước vào, có 2 ông Tây to lớn và 3 bà Tây, còn lại là mấy cô trẻ trẻ xinh xinh và…

Blue làm rơi luôn chén nước trên tay nó. May mà Minh Anh đỡ kịp nên không bị đổ. Blue không tin nổi vào mắt nó nữa. Trước mặt nó là Hùng… Và đây là đoàn giáo sư từ trường bạn ấy sang. Và nếu Blue làm phiên dịch cho bên này, thì Hùng ắt hẳn là phiên dịch cho bên kia…

Hùng cũng ngỡ ngàng chẳng kém, thằng bé vẫn còn nhớ cuộc điện thoại hôm trước:

· Thế hôm khác được
không?

· Tớ …

· Ngày nào thì cậu rảnh?

· Tớ bận rồi, thế nhé. – Và Blue dập máy xuống đột ngột.

Còn hôm nay, chúng nó tình cờ gặp nhau ở đây, có cả Minh Anh nữa, và một bạn xinh xinh trông là lạ.

· Chào cậu, lâu quá không gặp – Hùng bắt chuyện trước

· Ừ, lâu quá rồi nhỉ – Minh Anh mỉm cười, Blue cũng nặn ra được một cái cười gượng gạo.

· Anh nói chuyện với ai đấy? – Thư từ phía sau chạy vào, nắm lấy tay Hùng

· À, bạn của anh. Giới thiệu nhé, đây là Thư, là bạn gái tớ. Hùng nói đầy miễn cưỡng. Đây là bạn của anh ở Việt Nam, đây là Minh Anh, còn đây là…

Những giờ phút còn lại của buổi phiên dịch là những giờ phút rất miễn cưỡng, căng thẳng và khó chịu. Thư là một cô bé… phiền phức. Bởi vì khi nhìn thấy những nạn nhân chất độc màu da cam, cô bé cứ kêu lên là “kinh quá” rồi “sợ quá”. Green nghe thấy chỉ muốn tát cho một phát. Còn Blue thì bình tĩnh nói chuyện với mấy người Mỹ, không phải chỉ là bình tĩnh mà là quá bình tĩnh. Cô bé tảng lờ đi hai người kia, Hùng và Thư…

Quá bức xúc với cái vẻ điệu chảy nước của Thư và sự căng thẳng trong không khí ở trong, Green đứng lên ra ngoài. Nó ngồi một mình. Đăm chiêu nghĩ ngợi. Một lúc sau, Minh Anh cũng bước ra cùng Green.

· Cái con bé ấy đáng ghét quá. Green lên tiếng trước và hướng ánh mắt về phía Thư.

· Tớ thừa nhận. Minh Anh trầm ngâm nói.

· Cậu biết bạn Hùng gì đó à?

· Ừ tớ biết. Đó sẽ là câu chuyện khác thường nhất cậu từng nghe đấy công chúa ạ…

______________________________________

Blue ngồi trong phòng xem lại những tấm ảnh nó đã chụp ngày hôm nay. Những tấm ảnh chụp buổi sáng đều tự nhiên và bình thường, những tấm ảnh chụp buổi chiều đều… gượng gạo, mặc dù chẳng xuất hiện hai cái con người phiền nhiễu kia, nhưng ảnh của nó cứ… là lạ thế nào ấy. Tự dưng Blue cảm thấy hẫng hụt. Có gì đáng phải thế? Chính nó chẳng buồn níu kéo, chẳng buồn khóc lóc, vậy mà giờ hẫng hụt. Vì nó vẫn cứ tưởng ex sẽ không có bạn gái mới nhanh như vậy, tức là Blue đã đánh giá bản thân mình quá cao thì phải. Rồi máy tính của nó dừng lại ở một tấm ảnh:

· Chị ơi chị chụp hộ em với anh Hùng một kiểu nhá – Thư nhí nhảnh nói.

· Anh không thích. Hùng tỏ vẻ khó chịu

· Nhưng em thích – rồi Thư lườm một cái ra chiều không bằng lòng.

· Thôi cứ chụp đi, hai người đứng vào tớ chụp cho – Blue nhiệt tình.

Blue nghĩ đến cái vẻ nhiệt tình giả tạo của chính mình mà tự thấy… xấu hổ. Nhìn bức ảnh trông phát ghét, nó toan xoá đi thì lại nhớ ra câu nói của Thư trước khi về:

· Chị ơi chị nhớ gửi qua mail cho em nhé, mail của em là pinkie_pinkie_….@…

Thế là Blue gửi luôn. Gửi xong rồi xoá.

Và giờ Blue đối diện với màn hình máy tính là ảnh Green đang khóc, tự dưng con bé cảm thấy trống rỗng quá… Nó tự hỏi bản thân mình đang làm gì thế này, rằng có đáng phải cảm thấy buồn không? Nhưng hơn ai khác, nó tự hiểu rằng, nói không buồn lúc này là nói dối.

Bỗng có tiếng chuông cửa “Kính coong”. Tiếng chuông làm Blue giật mình. Chắc là Minh Anh…

… Nhưng không, đứng trước mặt con bé lúc này là Hùng. Nó cũng chẳng biết tại sao bạn ấy biết nhà nó.

· Cậu có bận không? Tớ muốn nói chuyện với cậu. – Hùng nói với vẻ dịu dàng vốn có.

· Tớ không bận, nhưng bọn mình ra ngoài nhé, cuối đường có một quán trà…

· Ừ thế cũng được…

_________________________________________

Đã lâu rồi Green mới phải ngồi suy nghĩ. Thì bình thường có gì đâu mà nghĩ, ngoài chuyện cắt tóc ngắn rồi nối dài ra, mặc váy ngắn rồi đi giày cao, Green làm gì có chuyện gì để mà nghĩ. Câu chuyện của Minh Anh hồi chiều đến giờ vẫn làm nó thấy ngỡ ngàng:

· Ừ tớ biết. Đó sẽ là câu chuyện khác thường nhất cậu từng nghe đấy công chúa ạ…

· Cứ nói đi.

· Cậu có biết tại sao tớ với bạn ấy quen nhau không?

· Thì chắc hồi trước bạn ấy học cùng trường quốc tế với cậu?

· Không, bọn tớ quen nhau ở Mỹ.

· Tớ tưởng bố mẹ cậu ở Pháp?

· Ừ nhưng tớ học ở Mỹ.

· Bọn tớ… Minh Anh nhìn Green với vẻ dò xét. Liệu nói ra có làm cô bé shocked không? Và liệu, Green có đối xử với nó như trước nay bạn ấy vẫn làm không?

· Sao nữa nói nhanh đi, tớ không có tính kiên nhẫn. Green nhìn Minh Anh đầy tin tưởng.

· Bọn tớ quen nhau là nhờ Hùng đấy, thực ra…

· Thực ra làm sao? Con trai gì mà ăn nói lòng vòng như con gái ấy! Green sốt ruột nói.

Và Minh Anh giật mình, thằng bé nói với Green:

· Kể ra cậu nói thế cũng không sai đâu.

· Cái gì không sai cơ? Green ngơ ngác…

· Thì lúc đầu tớ với bạn ấy là… tình địch.

· Nghĩa là sao?

· Nghĩa là cùng thích một người ấy.

· HẢ???!!

· Đừng có hét lên.

· Tức là cậu…

· Ừ…

Green chợt nhớ tới lời Blue hôm trước “Không tốt đâu. Minh Anh sẽ không bao giờ thích bạn ấy”, nó nhớ tới việc tại sao Minh Anh vẫn hay ngủ lại nhàBlue mà bạn ấy vẫn bình thường thế, nhớ cả câu nói của BlueRồi cậu sẽ biết thôi… Minh Anh sẽ nói cho cậu biết khi nào Minh Anh cảm thấy cậu tin cậu ấy”, và nó nhớ tới câu nói của chính mình “Cứ 10 thằng con trai…

· Tức là tớ ở trong cái 1 thằng còn lại trong nhận định về con trai của cậu, tớ không thích con gái xinh đẹp, dịu
dàng khéo léo tài giỏi gì hết đâu.

· Nhưng cậu rất… bình thường mà? Ý tớ là cậu không…

· Thế cậu nghĩ cứ là những người như tớ thì phải khác thường à? Phải èo uột ẻo lả, phải thích mặc đồ con gái, phải yếu đuối, hay là phải khoe cho cả thiên hạ biết mình không phải là con gì hết?

· Không tớ không có ý đấy. Chỉ là… – Thực sự Minh Anh nam tính hơn rất nhiều đứa con trai tự nhận mình là con trai đích thực mà Green đã từng gặp mà thôi. Bạn ấy gallant, tốt bụng vui tính, vân vân và vân vân…

· Thực ra chẳng ai muốn mình sinh ra như thế cả. Nhưng ông trời đã quyết định như vậy thì cũng chẳng thay đổi được. Ít ra mình còn được sinh ra lành lặn, khoẻ mạnh, không bị dị tật, bạn ấy đã nói với tớ thế – Minh Anh hướng ánh mắt về phía Blue – khi bạn ấy đưa tớ đến đây đấy.

· Nhưng…

· Tớ không phải là loại cố tình tỏ ra mình khác thường. Vì bây giờ có nhiều đứa cứ cố tình tỏ ra mình thế này, thế nọ, nên việc tớ nói thật về mình là chẳng hề dễ dàng. Mọi người sẽ nghĩ tớ là loại bệnh hoạn.

· Tớ không nghĩ thế đâu – Green nói – Bố mẹ cậu có biết không?

· Có, bố mẹ tớ biết. Ban đầu mẹ khóc nhiều lắm. Mẹ cảm thấy mình có lỗi vì tớ không bình thường như con trai nhà khác. Nhưng tớ đã bảo mẹ là tớ sẽ sống tốt, và mẹ chẳng có lỗi gì cả – Minh Anh bình thản nói.

· Cậu thật… Và Green nghẹn lời. Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt xinh đẹp của cô bé. Green choàng tay ôm lấy Minh Anh. Cậu ấy thật đáng quí, đáng khâm phục biết bao. Lần đầu tiên Green cảm thấy ý nghĩa trọn vẹn của tình bạn… có thay đổi gì đâu khi Minh Anh thực ra không phải là người “bình thường”, bạn ấy vẫn là bạn nó, bạn ấy là người đã mở lòng ra đón nhận nó khi mà cả thế giới quay lưng lại với nó. Chỉ như thế thôi là đủ…

· Ê, tớ ngạt thở rồi, khóc vừa thôi, ướt áo tớ giờ – Minh Anh vẫn giữ cái giọng tếu táo hàng ngày. Nhưng hơn ai hết, Minh Anh cảm thấy xúc động thực sự, trước là Blue, rồi giờ là Green, các bạn ấy đều yêu quí nó, vì nó là chính nó mà thôi

· Ừ. Mà như thế tức là cái bạn Hùng gì đó ở kia và bạn Blue là…

· Đã từng là couple. Rồi khi bạn ấy về Việt Nam, thì một thời gian sau họ chia tay, tớ cũng chẳng rõ vì sao. Có điều tớ chắc chắn là bạn ấy chưa vượt qua được chuyện cũ đâu. Bạn ấy lúc nào cũng cố tỏ ra bình tĩnh, bình thường, mạnh mẽ. Nhưng chính những lúc bạn ấy tỏ ra bình tĩnh nhất, như lúc này, là lúc bạn ấy bối rối thực sự đấy…

____________________________________

10 giờ tối. Blue vừa trở về sau cuộc nói chuyện với Hùng. Và Blue nhìn thấy cái dáng cao cao quen thuộc của Orange trước cửa nhà nó:

· Cậu đi đâu mà giờ mới về thế. Tớ mang vở qua cho cậu mà đợi mãi…

· Tớ… Và rồi Blue bật khóc.

· Ơ, cậu sao thế?

Blue vẫn cứ khóc. Hình như bao nhiêu nước mắt nó kìm lại từ cái ngày chia tay bây giờ tuôn ra hết, nó cứ khóc mãi thôi. Và Orange ôm nó vào lòng, thằng bé không hỏi gì, cũng không nói gì cả. Cứ đứng yên cho nó khóc thôi… Blue cứ khóc, khóc mãi, cho đến khi nó không khóc được nữa. Nó đang khóc một cách đầy hạnh phúc.
Nó nói:

· Cảm ơn cậu… – Và cảm giác tội lỗi xâm lấn lấy Blue – Xin lỗi nữa…

· Ừ, không sao đâu. Cậu vào nhà ngủ đi. Mai gặp nhau nhé… Chúc ngủ ngon…

Blue vào nhà. Bỗng chuông điện thoại reo lên…

· A lô

· Con à, mẹ đây. Sao cả ngày hôm nay mẹ không liên lạc được với con

· Con đi tình nguyện ạ. Blue nói mà trong lòng vẫn nghĩ về chuyện khi nãy.

· Bố mẹ có chuyện cần nói với con.

· Sao ạ?

· Con về Việt Nam cũng 4 năm rồi, sắp tới con vào Đại học, bố mẹ muốn con về Mỹ học, bố đã làm thủ tục sẵn sàng rồi, chắc con phải gap year để có thời gian mà thi SAT với các loại. Nếu không có gì thay đổi thì mẹ muốn sau khi con thi tốt nghiệp thì về luôn… và những lời cuối ù đi trong tai Blue…
Kì cuối: Du học Việt Nam

h1

Rainbow – Kì 3: I-like-U-a-lot

May 14, 2009

Green đã trở lại cái vẻ “hot girl” vốn có, hình như cô bé Green hoà đồng và dễ gần và giản dị chỉ tồn tại trong những ngày ốm mà thôi. Green lại lao vào những cuộc tình chóng vánh…


Green đã trở lại cái vẻ “hot girl” vốn có, hình như cô bé Green hoà đồng và dễ gần và giản dị chỉ tồn tại trong những ngày ốm mà thôi. Green lại lao vào những cuộc tình chóng vánh, lại sống cuộc sống chỉ có giày dép, quần áo, đầu tóc, vẫn nổi tiếng và ngày càng có vẻ hống hách kiêu kì hơn. Green đã sống ngày càng bất cần đời. Cho đến ngày hôm nay, tức là thứ sáu ngày 13:

· Tối nay cậu đến nhà tớ xem phim nhé? – Blue hỏi Green khi tan học

· Tại sao tớ phải đến xem phim ở nhà cậu? – Green thản nhiên

· Ừ thì tớ chỉ rủ thôi. Cậu đến xem phim cùng tớ cho vui.

· Phim gì? Boys over Flowers à?

· Ừ, còn phim khác nữa mà.

· Minh Anh có đến không?

· Có Minh Anh có đến, bạn ấy mang phim đến mà.

· Ừ thế tớ đến.

Blue mỉm cười. Có Minh Anh thì mới đến à? Cô bé nghĩ thầm, chà, cô bạn này thật là…

_______________________________

Tối hôm đó, tại nhà Blue, chúng nó cùng nhau xem BOF:

· Tớ không thích phim như thế này. Như truyện cổ tích Lọ Lem ý. Minh Anh trầm ngâm

· Tớ không thích con trai xem phim Hàn Quốc. Green ưu tư.

· Ừ, tớ cũng không. Blue hưởng ứng.

· Làm gì có luật cấm tớ xem phim Hàn Quốc đâu. Minh Anh trách móc.

· Thì có ai nói gì cậu đâu. Mà tớ thấy ghét phim Hàn Quốc kiểu này lắm. Rõ ràng là nếu có một người vừa xinh đẹp, vừa đa tài, vừa hợp với mình hơn thì chả thằng nào từ chối cả – Green đăm chiêu. Nó thích Jae Kyung hơn Jandi…

· Thế cậu mới là cậu. Chẳng biết lãng mạn là gì cả. Minh Anh nhìn Green.

· Còn gì nữa, 10 thằng con trai thì đến 9 thằng thích có người yêu xinh xắn, khéo léo biết ứng xử, dịu dàng và không giỏi bằng mình. Thằng còn lại…

· Thằng còn lại làm sao? Hai người còn lại tò mò.

· Chắc là bị đồng tính mới không thích con gái như thế.

· Ừ. Nhưng trong 10 thằng con trai ao ước có người yêu như vậy, 9 thằng sẽ end up là yêu được một cô nhan sắc trung bình, không tài hoa đặc biệt, khéo lại còn đanh đá hay ghen. Thằng còn lại… Minh Anh đăm chiêu.

· Thằng còn lại làm sao? Hai người kia lại tò mò.

· Thằng còn lại sẽ cô đơn cả đời vì cứ mang cái tiêu chuẩn đấy đi mà kiếm người yêu.

· Bởi vì yêu vốn làm gì có tiêu chuẩn. Người ta đến với nhau một cách tự nhiên thôi. Chẳng có ai là hoàn hảo. Đi tìm người hoàn hảo mà yêu có mà điên. Nhưng nên yêu một người không hoàn hảo một cách hoàn hảo… Blue nói đầy ngẫm ngợi.

· Thôi hết phim rồi, chuyển phim khác đi. Sẽ xem phim gì tiếp đây? Green chuyển đề tài

· Slumdog Millionaire. Triệu phú khu ổ chuột. Phim này được giải Oscar đấy. Tớ mới có đĩa hôm qua.

· Ừ…

Chúng nó cùng nhau xem một phim có tính giải trí cao và một phim có tính nghệ thuật cao. Chẳng hiểu sao mà khi xem Slumdog Millionaire đứa nào cũng… khóc.

· Con người ai cũng có quyền có được hạnh phúc của mình. Minh Anh kết luận.

· Nghe như tuyên ngôn độc lập ấy. Green cười. Phim hay thì hay thật. Nhưng chỉ là phim thôi, tớ chẳng tin có thứ tình cảm tuyệt vời như của Jamal dành cho Latika.

· Cậu mới 18 tuổi chứ có phải 81 tuổi đâu mà bi quan thế. Andersen nói là Dù ai có nói gì với bạn, bạn vẫn phải tin cuộc sống này là đẹp. Blue nói

· Thế nên ông ấy mới viết truyện cổ tích. Green đốp chát lại.

· Ừm, người viết kịch bản giỏi quá. Mà Ấn Độ khổ nhỉ. Minh Anh ưu tư…

· Hơi đâu mà thương người. Green nóng nảy. Việt Nam đầy người cũng khổ…

· Ừ, hồi hè tớ có đến mấy làng nghèo ở Hoà Bình… Blue u ám nói

· Ý tớ là tớ khổ – Một người từ khu ổ chuột còn có thể sống hết mình vì tình yêu như thế, còn Green từ bao lâu nay rồi, không còn niềm tin vào tình yêu nữa…

· Cậu hả? Blue và Minh Anh nhìn nhau đầy ẩn ý. – Bọn tớ quyết định chủ nhật sau cậu phải đi với bọn tớ.

· Đi đâu?

· Đi rồi biết.

_______________________________________

Những buổi tối xem phim với nhau chẳng thể duy trì được. Vì đó là những học sinh cuối cấp. Những học hành, những thi cử, những áp lực cứ đè nặng lên vai mỗi người. Chẳng ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu mình là niềm tin và hi vọng của cả gia đình…

· Con không muốn thi Y, không muốn làm bác sĩ, con đã nói với bố mẹ rồi mà. Orange nói với bố mẹ.

· Nhưng đó là truyền thống gia đình.

· Nhưng con lớn rồi, con muốn được quyết định tương lai.

· Tương lai của con không thể là bóng rổ được.

· Tại sao không chứ?

· Làm cầu thủ đâu có sung sướng gì, hơi tí là chấn thương. Và lại con chỉ cao chứ đâu phải là có tài năng thiên bẩm hay xuất chúng gì?

· Con chỉ là con của bố mẹ thôi chứ đâu phải có tài năng gì với nghề bác sĩ?

· Nói như con ý…

· Nếu con chẳng làm được cầu thủ thì con muốn làm thầy dạy thể dục. Thế cũng không được nữa sao?

· Nhưng dạy cái gì thì dạy, dạy thể dục…

· Dạy thể dục thì sao? Học sinh Việt Nam cần được học để phát triển thể chất, chứ không phải cứ chúi đầu cắm cổ vào học một mớ lý thuyết chả liên quan gì đến sau này.

· Một mình con không thay đổi được cả một chế độ.

· Vì a
i cũng nghĩ như thế nên mọi thứ mới như thế này.

· Không tranh luận với con nữa. Tóm lại con sẽ thi Y.

· Thế thì con chắc chắn trượt đại học. Orange khẳng định.

· Con còn nhỏ, nên nghe lời người lớn kẻo sau này ân hận.

· Con sẽ thi Kinh tế và đại học thể dục thể thao…

· Con cứ suy nghĩ kĩ đi. Mẹ không muốn con sau này ân hận…

Đó chỉ là một trong số rất nhiều những cuộc trò chuyện gần đây trong gia đình nhà Orange. Những lúc như thế này nó cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Làm thế nào để bố mẹ hiểu rằng theo đuổi đam mê của nó là không xấu? Làm thế nào để bố mẹ tin là nó sẽ sống tốt? Bố mẹ cũng chỉ mong cho Orange có cuộc sống sau này thuận lợi mà thôi. Nhưng…

­­­­­­­­­_____________________________________

Sáng hôm sau, Orange đến trường trong trạng thái rất ủ dột. Trên đường vào chỗ ngồi, nó va phải Green:

· Đi đứng phải cẩn thận chứ – Orange cáu kỉnh.

· Cậu nên xem lại xem ai nên cẩn thận – Green cũng chẳng vừa.

· Đừng gây sự với tớ.

· Tớ thích gây sự với cậu đấy. Thì sao?

· Đi ra chỗ khác đi. Orange đẩy Green qua một bên trước mặt mọi người và nằm gục xuống bàn nó.

Mọi người xôn xao. Xem ra Orange có vẻ chán làm người bình thường rồi nên mới thích gây sự với một công chúa đành hanh như Green. Hay đây là chiêu mà cậu nghĩ ra để gây ấn tượng với hot girl? Một vài người đã đặt câu hỏi như thế. Nếu đúng đó là một chiêu thức thì Orange đã thành công. Green đã không nổi cáu. Cô bé chỉ im lặng, và mỉm cười. Trưa hôm ấy,

· Cậu làm sao thế? Blue hỏi Orange.

Thế là thằng bé kể cho con bé nghe câu chuyện của nó. Có thể nói ra những điều mình nghĩ với một người sẵn sàng lắng nghe và chia sẻ thật là dễ chịu.

· Bố mẹ tớ không ép tớ phải thi gì. Blue nói

· Cậu thật may mắn.

· Ừ. Tớ cũng thấy thế.

Ở bên cạnh Blue, Orange luôn cảm thấy thanh thản, bình yên và dễ chịu, đúng như cảm giác khi nhìn vào mặt biển và bầu trời xanh thẳm. Suốt từ đầu năm đến giờ ngồi cạnh cô bạn này, Orange cảm thấy mọi sự dường như dễ dàng hơn với nó. Nó dần thấy quý, rồi thích Blue, một người bình thường rất đặc biệt, lâu rồi nó mới có cảm giác như thế này với một người bạn khác giới, chính xác là kể từ hồi lớp 9.

Nắng chiếu xuống tóc Blue bóng loá lên. Trông cô bé lúc này thật dễ thương và xinh xắn biết bao. Ai đó đã đặt ra chuẩn mực của hai chữ “xinh đẹp” thì xin hãy nhớ rằng, trong con mắt của mỗi người, người mình yêu quí bao giờ cũng xinh đẹp và hoàn hảo hơn tất thảy.

______________________________________

Monday, 3.16.2009

Hôm nay là sinh nhật Blue. Nhưng tất nhiên, chẳng ai biết. Cô bé không tổ chức sinh nhật, cũng chẳng coi trọng chuyện quà cáp. Hôm ấy trong giờ văn, cô giáo nói:

· Có một bài từ học kì I nhưng cô không dạy để dành đến kì này, đấy là bài luật thơ. Cô biết các em học hành đang trong giai đoạn căng thẳng. Hôm nay cô sẽ dạy bài luật thơ. Rồi thời gian còn lại cô muốn các em giải trí bằng cách làm thơ chủ đề tự chọn nhé.

Thế mà là giải trí sao? Cả lớp kêu ca.

· Cô không bắt các em làm thơ đường luật. Như Nguyễn Đình Thi nói thì thơ là tiếng nói của tâm hồn, và bản thân nó đã sẵn chứa vần điệu… Hãy coi như mình làm tặng bạn với tất cả tình cảm. Đây là giải trí mà – Cô giáo mỉm cười. Gần 20 năm đứng trên bục giảng cô đã dạy tiết học này chẳng dưới 20 lần. Và lần nào cũng để lại cho cô và cả tập thể học sinh những ấn tượng khó phai…

Thế là cả lớp đành làm theo lời cô giáo. Ừm thì không làm được thơ tử tế cũng có thể làm thơ con cóc mà, không thể làm được cái gì thâm thuý ý nghĩa thì cũng có thể làm để cả lớp cùng cười. Lũ học trò quỉ sứ nghĩ thế, và làm thế thật. Vậy là chỉ trong vòng 15 20’ những tác phẩm nghệ thuật xuất chúng đã ra đời. Cả lớp được những tràng cười vỡ bụng. Cho đến lúc cô giáo gọi Orange đứng lên đọc bài thơ của mình, thằng bé dõng dạc:

· Thưa cô bài thơ này em làm tặng bạn ngồi cạnh em ạ.

Cả lớp rộn lên. Hay rồi đây. Green bỗng nhiên xịu xuống. Cô bé không cười nữa. Còn Blue rất ngạc nhiên. Thằng bé đọc tiếp

Im lặng

Lại lạnh lùng

In như là cục đá

Khi lại ghê lắm nhá

E là ế chồng thôi

Ui trời ơi bạn tôi

Ai gặp rồi sẽ thấy

Luôn vụng về biết mấy…

Oa nhưng mà được cái

Tốt bụng với bạn bè…

Thưa cô hết rồi ạ. Orange kết thúc lập bập.

Cô giáo nhí nhảnh cười cùng cả lớp đang nghiêng ngả và xuất khẩu thành… vè (cái này không thể gọi là thơ được):

Lớp vỗ tay rần rần.

Ôi thơ sao hay quá.

Cả lớp cười khoái trá.

Cảm ơn bạn rất nhiều.

Các em thấy không, nhờ có giờ học này các em đã được cười nhiều hơn. Cô biết bây giờ các em đang học tập vất vả, cần được giải toả căng thẳng. Hi vọng đây sẽ là một giờ học đáng nhớ cho các em sau này.

Cả lớp vỗ tay. Không ngờ làm thơ lại hay đến vậy. Cô giáo đúng thực là rất tâm lí. Còn Orange quay sang bảo với Blue:

· Này tặng cậu. Thằng bé đưa cái mẩu giấy nó làm thơ cho con bé.

Blue vẫn không khỏi ngạc nhiên, bất ngờ và buồn cười vì Orange, cậu bạn thật dễ thương của nó, cô bé mỉm cười:

· Cảm ơn. Nhưng mà tớ gh
ê lúc nào, vụng về lúc nào??? Vừa nói nó vừa lỡ tay làm rơi tờ giấy xuống đất.

· Đấy thế còn hỏi lúc nào. Orange cười gian xảo. Mà cậu phải giữ đấy nhé. Đừng có vứt đi.

Vứt thế nào được, Blue thầm nghĩ. Đây là món quà sinh nhật đầu tiên của tuổi 18 của nó. Có lẽ Orange không biết, nhưng quả thực đây là một trong những món quà thú vị nhất nó từng được nhận. Con bé nhìn vào những dòng chữ không lấy gì làm đẹp cho lắm, đọc những lời thơ gượng gạo nhưng đáng yêu, nó mỉm cười…

_______________________________________

Green đi học về một mình. Nó tự dưng cảm thấy trống trải quá. Tất cả chỉ vì tự dưng cuộc sống của nó lại đi dính với cuộc sống của Blue. Nếu như bạn ấy, Orange, đừng cứu nó, thì giờ có lẽ nó không phải trải qua những giây phút vừa nuối tiếc, vừa cô đơn như thế này. Đúng lúc ấy có người gọi nó lại:

· Này cậu hôm nay không có anh nào đèo về à? Minh Anh xuất hiện trước mặt nó, bất ngờ như lần đầu tiên vậy.

· Không. Chán rồi. Green nhếch mép cười.

· Thế đi với tớ nhé, cậu có bận học không?

· Tớ có thể bận, nhưng chả bao giờ bận học. Có học bao giờ đâu. Nó mỉm cười chua chát.

· Ừ thế đến chỗ này với tớ. Đi nào. Minh Anh kéo tay Green đi.

· Đi bằng gì chứ? Xe máy của cậu đâu? Green thắc mắc.

· Xe bus, hỏi lạ. Như thế mới tốt cho môi trường và cũng an toàn hơn.

· Nhưng – Green kéo tay nó lại. – Tớ chưa đi xe bus bao giờ cả…

· Thì bây giờ đi, cái gì chẳng phải có lần đầu tiên.

· Ừ được rồi.

Leo lên xe bus cùng Minh Anh, Green thấy cảm giác mới này thật kì lạ. Kể ra xe bus cũng không tệ như nó tưởng. Vả lại, đi cùng Minh Anh nó cảm thấy an toàn. Tự dưng nghĩ đến đó, con bé lại thấy nhớ cảm giác bình yên khi ở trong vòng tay của Orange lần trước. Có lẽ Orange sẽ không bao giờ biết lý do tại sao nó nói lời chia tay, và bạn ấy, có lẽ cũng chẳng bao giờ nghĩ rằng bạn ấy là người đầu tiên và duy nhất nó thích cho đến lúc này.

Chúng nó đến một vùng ngoại ô. Không khí mát lành và hương thơm của đồng nội thật dễ chịu…

· Bọn mình đang đi đâu thế này?

· Làm từ thiện. Minh Anh vui vẻ nói

· Ở đâu?

· Ở một ngôi chùa. Ở đó họ đã nhận nuôi những em bé mồ côi. Tớ đến đó để dạy các em học.

· Tuần nào cậu cũng đến sao?

· Ừ, một tuần 3 lần. Minh Anh mỉm cười…

· Tớ biết dạy gì đây? Tớ có biết cái gì đâu mà dạy. Green tỏ ra bối rối.

· Cứ làm những gì cậu giỏi nhất. Còn không thì quan sát cũng được mà

· Tưởng đi đâu, hoá ra chán chết thế này.

· Chán thì về một mình đi công chúa ạ.

· Nhưng tớ không biết đi xe bus thế nào đâu.

· Thế thì đi nhanh lên, không là ở đây một mình giữa đồng không mông quạnh đấy.

Vậy là Green đành miễn cưỡng theo chân bạn vào. Ngôi chùa không lớn, cũng không hoành tráng như những ngôi chùa ở thành phố. Nhưng ở đây có cảm giác thanh bình đến lạ

Green ngồi ngắm Minh Anh say sưa dạy Tiếng Anh cho những đứa trẻ ở ngôi chùa này. Những đứa trẻ ở đây nhìn đều rất tội nghiệp. Ánh mắt nem nép trên những khuôn mặt ngây thơ, nhưng quan trọng hơn là chúng nó đều háo hức học hành đến lạ. Tiếng Anh thì có gì mà hay mà chúng nó chăm chú học đến thế.

· Cậu đang thắc mắc tớ dạy chán thế mà sao học sinh thích học thế hả?

· Ừ, cậu thông minh đấy.

· Cũng đơn giản thôi, các em ấy không có bố mẹ để chu cấp hàng tháng như cậu hay tớ, sống ở đây là nhờ tình thương của mọi người. Học là một niềm hạnh phúc.

· Không phải giảng đạo, tớ không quan tâm đâu…

· Chị ơi, chị vẽ cho em con rùa với… Một em bé với đôi mắt sáng chạy đến lay lay tay Green.

· Vẽ rùa á? Chị đã vẽ con rùa bao giờ đâu?

· Chị lớn thế mà cũng không biết vẽ rùa à. Chán nhỉ. Thế mà anh Minh Anh bảo người lớn sẽ biết vẽ rùa.

· Anh Minh Anh có biết không?

· Không.

· Thế em thấy chị lớn hơn anh Minh Anh à?

· Chị thấp hơn, nhưng trông không trẻ bằng.

Đúng là… trẻ con. Green nghe thấy thế nhăn mặt. Còn Minh Anh thì nhăn răng ra cười. Nó chép miệng:

· Chị già vẽ cho em đi kìa.

· Không phải thách. Green mỉm cười. Đưa giấy đây chị vẽ cho.

Green cầm lấy cái bút chì chỉ còn một mẩu tầm 4cm của thằng bé con, vẽ phác vài nét. Thực ra vẽ con rùa thì có gì khó. Dễ ợt. Lâu rồi Green không cầm bút vẽ. Nó lâu nay không có hứng thú hay đam mê với bất cứ cái gì…

· Ôi chị vẽ đẹp quá. Thằng bé reo lên, rồi cả lũ trẻ con xúm xít xung quanh.

· Chị ơi chị vẽ cho em quả táo

· Chị ơi chị vẽ cái máy bay đi

· Chị ơi…

Tự dưng Green trở thành họa sĩ bất đắc dĩ. Đến một lúc, khi các yêu cầu vẽ dành cho nó đã trở nên nhiều quá thể, nó nói:

· Được rồi từ từ các em lui ra, chị sẽ dạy các em cách vẽ rồi các em tự vẽ nhé.

· Thật ạ??? Bọn trẻ con reo lên.

Trong một lúc, Green hơi thẫn thờ. Một cách bất ngờ nó cảm thấy cuộc sống của mình có ý nghĩa, nó có thể đem đến niềm vui cho người khác. Và làm những người xung quanh vui vẻ hạnh phúc cũng đem lại cho lòng nó cảm giác ấm áp lạ…

Khi dạy những em nhỏ ở đây học vẽ, Green tự thấy mình là một đứa tệ hại hết chỗ nói. Bởi so với những đứa trẻ ngây thơ, nó chẳng bằng 1/1000. Nó tự thấy mình đã hoang phí bao nhiêu năm tươi đẹp, và đã tự thả mình vào những cuộc vui vô nghĩa…

_________________________________________

Tối hôm đó, Blue ngồi tron
g phòng một mình.
Nó đã nhận được quà từ Orange, từ Minh Anh, từ bố mẹ, và các em nhỏ nơi nó làm tình nguyện tặng nó một bức tranh. Nó cảm thấy như thế thật là mãn nguyện. Nhưng nó vẫn có đôi chút lăn tăn…

Năm nào vào sinh nhật Hùng nó cũng nhắn một tin chúc mừng Sinh nhật. Nhưng bạn ấy không bao giờ nhắn lại. Nó không muốn níu kéo, mà cũng chẳng có ý nghĩa gì khi níu kéo thứ không còn thuộc về mình, nhưng nó muốn duy trì tình bạn. Có điều bạn ấy không muốn duy trì tình bạn thì phải. Và có lẽ, bạn ấy cũng quên luôn sinh nhật nó rồi. Nó mỉm cười nghĩ. Tự dưng những kỉ niệm ùa về trong nó. Nó nuối tiếc ư, hay xót xa, nó không biết nữa.

Blue đang miên man trong dòng suy nghĩ thì nó nhận được tin nhắn, từ Orange:

“Happy Bday to co giao tieng Anh”

“Cau biet hom nay la sinh nhat to a?” Blue ngạc nhiên nhắn lại.

“Coi thuong to the nhi? Khong thi to lam tho tang cau lam gi”

“Ui cam on nhe >:D<” Blue mỉm cười. Orange thật là dễ thương.

“U’re welcome. A cau con giu cai to giay day ko?”

“Co chu, sao?” Blue hỏi lại

“Cau lay ra, roi ghep cac chu dau dong thanh cau nhe. To di ngu day. Dung nhan tin lai lam phien giac ngu cua to. Chuc ngu ngon :D”

Tò mò, con bé lấy mẩu giấy xanh xanh thằng bé đưa cho con bé lúc sáng:

Im lặng

Lại lạnh lùng

In như là cục đá

Khi lại ghê lắm nhá

Elà ế chồng thôi

Ui trời ơi bạn tôi

Ai gặp rồi sẽ thấy

Luôn vụng về biết mấy…

Oa nhưng mà được cái

Tốt bụng với bạn bè…

Đúng lúc ấy có tiếng chuông điện thoại reo. Ở một mình đã lâu, Blue quên mất nhà mình có điện thoại bàn, thì bình thường có ai gọi về số nhà đâu. Bố mẹ thì ngày nào cũng chat voice, làm gì có ai khác nữa ngoài cô giúp việc biết số này nhỉ? 11h đêm rồi.Blue giật mình.

· A lô?

…. đầu dây bên kia im lặng

· Xin lỗi ai đấy ạ?

· Tớ…. Hùng đây…

…. đầu dây bên này im lặng

· Chúc mừng sinh nhật cậu.

· Cậu nhớ à?

· Tớ chưa bao giờ quên…

… đầu dây bên này lại im lặng

· Tớ sắp về Việt Nam. Trường tớ có đợt tuyển học sinh ở Việt Nam. Tớ xin làm assistant nên tuần sau tớ sẽ về. Tớ chỉ được về 1 tuần thôi.

· Ừ thế à?

· Tớ muốn gặp cậu.

· Để làm gì?

· Thứ tư tuần sau nhé, buổi chiều…

· Tớ bận rồi – Blue nói, nó có buổi phụ đạo môn Tiếng Anh cho…

· Thế hôm khác được không?

· Tớ … Điện thoại của con bé rung lên, nó có tin nhắn từ một người-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy “I-LIKE-U-A-LOT”…
Kì 4: Friends