Archive for April, 2009

h1

Cô gái thứ 15

April 27, 2009

Một truyện đọc lâu rồi, ý nghĩa, có những đoạn cảm động đến rơi nước mắt…

Một cô nhỏ ngây thơ. Một anh chàng hot boy đã từng “cưa đổ” 14 cô gái nhưng lại chưa hề biết yêu. Và cô nhỏ là kế hoạch thứ 15 của cậu, chỉ có điều tất cả đã không diễn ra như cậu dự tính…

Hôm đầu tiên…

– Mày thấy con bé kia không? Trông nó cũng hay đấy chứ ?

– Thôi đi mày, nhìn nó quê như gì? Mày định thuê nó về làm osin à? Mà lớp mình đầy em nhìn xinh tươi đây này? Hay nhãn thần của Quân Kill đã bị lu mờ? Hahaha.

– Kệ mày tao sẽ thử, thỉnh thoảng phải đổi món chứ! Quái gì chứ mấy em nhà giàu, tiểu thư, chạnh choẹ khó chiều lắm, gì chứ tao có cả đống rồi, bổ sung cho bộ sưu tập một gương mặt mới! Cược gì nào?

– Như cũ nhá ! Một ăn mười.

– Ok! Năm tuần sau tao sẽ biến đổi em ấy hoàn toàn. Quân cười ranh mãnh khi nghĩ về kết quả sớm.

Cảm giác chinh chiến ngày nào đã quay trở lại, những phi vụ cá cược tình yêu với Hàn luôn khiến Quân như được thử thách năng lực của mình trong mấy vụ tình trường và lẽ dĩ nhiên, một khi Quân đã ra tay thì “bách phát bách trúng”, chưa từng có ngoại lệ.

Ngày đầu đi học mình thấy ước mơ của mình thật to lớn, từ bé mình đã trau dồi ngoại ngữ để có thể ngày nào đó đặt chân vào giảng đường trường Ngoại Thương. Mình biết một con bé tỉnh lẻ như mình học hành sẽ không thấm vào đâu so với dân thành phố. Những kiến thức mình có sẽ chỉ là sự vụn nhặt tích góp nhỏ nhoi mà thôi. Cái cảm giác tự ti cố hữu vẫn cứ luẩn quẩn quanh mình.

– Chào cậu, cậu đang xem mấy tờ mời đăng ký câu lạc bộ trường mình à, cho tớ mượn xem qua nhá, hôm đầu đi nhập học tớ nghỉ.

– Uh, đây! -Tôi đang lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ bỗng giật mình vì câu hỏi của cô bạn ngồi cạnh.

– Tớ làm cậu giật mình à, xin lỗi nhá. Cậu đăng kí vào câu lạc bộ nào chưa?

– Có lẽ là mình sẽ không tham gia câu lạc bộ nào cả, mình thấy không đủ trình độ lắm, còn cậu?

– Tớ chắc sẽ vào YRC (sinh viên nghiên cứu khoa học), vì chị tớ bảo nó có vẻ hay ho nhất.

Cô bạn vẫn cứ liến thoắng mà tôi lại thấy cái vỏ ốc của mình ngày càng thu hẹp lại. Khi mới bước vào lớp sáng nay, tôi đã thấy cái cảm giác ấy cuộn lên trong lòng thật khó tả. Dẫu biết khi vào lớp mới sự hoà nhập ban đầu sẽ thật khó nhưng mà sao có vẻ như sự hoà nhập này là không thể vì mình thấy khoảng cách đó quá lớn, nhìn lũ cùng lớp mình thấy vừa ganh tị lại mặc cảm, mình cũng chẳng dám đăng ký làm cán bộ lớp vì sợ cười là “Người như thế này mà đòi lãnh đạo người ta”. Nhớ cái thời cấp III của mình quá, khi mình vẫn còn là một con bé lớp trưởng đầy cá tính lãnh đạo lũ nhí nhố trong lớp đầy uy quyền.

6 tiết học trôi nhanh. Cũng chẳng có gì nhiều, chỉ là làm quen giáo viên và phương pháp học tập mới, tất cả mình đều đã nghiên cứu trước. Nói chung hôm nay không thật vui vẻ như mình nghĩ, có thể mọi chuyện sẽ khác vào ngày mai thì sao. Có thể ngày mai mình sẽ cố dũng cảm bắt chuyện và làm quen với một ai đó, chỉ sợ …

– Chào cậu! Chúng ta học cùng lớp đấy, sáng nay tớ đã nhìn thấy cậu ngồi đầu dãy. Giờ Toán vừa rồi thầy giảng nhanh quá, tớ không chép kịp bài mà lại trông thấy cậu chép bài chăm chú, cho tớ mượn vở về chép lại nhé. Tớ hứa mai tớ sẽ trả lại, Ok?

– Uh, mình cũng chỉ chép được một ít thôi, có mấy chỗ viết tắt cậu tự dịch nhé.

– Thanks! Mai tớ hứa sẽ trả lại ngay_ Quân không quên kèm theo một nụ cười quyến rũ chết người trên khuôn mặt thành thật đến phát sợ, một nụ cười đã làm bao em điên đảo, nó khẽ nháy mắt về phía Hàn đang chờ phía cổng trường như một thành công bước đầu.

Tiếp cận 1 đã xong.

Hàn đập cái bộp vào vai- Nhìn mặt mày lúc ấy trông rõ kinh, đúng là bé nào không tin mới lạ, mà nhìn em nhà quê ấy có vẻ ngây thơ nhỉ, chắc không đến 5 tuần đâu, thôi coi như tao bỏ tiền cược ra để xem một mô hình mới trong bộ sưu tập của mày vậy.

  • Mày phải nhìn đấy mà học tập nhá ! Phải thế thì bọn con gái mới thấy mình có ý thức học tập. Mỗi em mỗi kiểu, em này là kiểu mọt sách phải dùng chiến thuật chăm học. Cứ nhìn tao mà phát huy, ai như mày đến giờ mà không có em nào ngồi ôm eo. Đúng là Hàn “thái giám”.
Thái Hà trở thành cô gái thứ 15 “lọt” vào tầm ngắm của Bảo Quân, và liệu cô bé sẽ “ngã gục”? (Ảnh minh họa)

Mình cũng chẳng nhớ là có phải cậu vừa rồi cùng lớp hay không nhưng thôi kệ chẳng nhẽ lại không cho mượn thấy kỳ kỳ sao ấy. Chuyện gì đến rồi sẽ đến, mai khắc biết. Mà nhìn cậu ấy thành thật thế cơ mà dù gì thì cũng chỉ là một quyển vở toàn lý thuyết, không có nó mình vẫn có thể làm bài về nhà. Coi như có thể quen thêm một người. Nắng vàng nhẹ nhẹ trong một buổi sáng mùa thu của Hà Nội trứ danh. “Cứ kệ bọn nó đi, mày là mày cơ mà, sao lại có cảm giác đấy” tôi bất giác cười và nhớ lại câu nói của thằng bạn thân hôm xuống trường nhập học khi mà tôi tâm sự với nó nỗi lo lắng của mình, nhưng sao tao thấy để thực hiện được lời mày khó quá Minh à.

Hôm thứ 2…

  • Hôm qua quên chưa giới thiệu, mình là Quân, Bảo Quân. Trả vở ấy này! Thế còn tên ấy là gì nhỉ?
  • Mình tên là Hà, Thái Hà.
  • Hôm nào có gì cho tớ mượn vở nữa nhé!- Và một nụ cười dễ thương nữa lại xuất hiện.

Tan học, một buổi học nữa lại kết thúc, hôm nay vẫn nắng vàng tươi mà sao mình chẳng thấy có thêm gì mới. Hôm nay mình vẫn chưa quen thêm ai ngoài cô bạn hôm qua ngồi bên cạnh. Tên gì nhỉ? Hoài Đan, Vũ Hoài Đan, một cái tên thật đẹp và một người cũng khá dễ gần.

  • Hey, chào! Đi bộ à, nắng thế này, lên xe tớ đèo về. Tớ biết là nhà cậu cũng gần đây nên đừng lo phiền cho tớ. Coi như tớ trả ơn cậu hôm qua cho tớ mượn vở.
  • Không cần đâu, mình quen rồi mà. Cậu cứ về trước đi.
  • Đi đi mà, tớ có 2 cái mũ bảo hiểm này, không sao đâu. Coi như biết thêm nhà một người cùng lớp ấy mà.
  • Ừ thì cám ơn cậu vậy nhé. Nhà mình ở…

  • Đây chỗ tớ ở đây.
  • Cậu ở tầng mấy? Tớ xin đưa cậu
    lên tận nơi cho biết chỗ, hôm nào có bài gì tớ còn đến tớ hỏi.
  • Tầng 5, hơi cao phải không. Khi nào cậu cần hỏi trên lớp cũng được, muộn rồi, chào nhé.
  • Ừ, bye. Mai gặp nhé! Thái Hà.

Thật ngạc nhiên vì cậu ấy nhớ tên mình đầy đủ như thế. – Chào Bảo Quân.

Bước 2, biết nhà đã thắng lợi.

Hôm thứ 3…

  • Này Hà này, mình ngồi cạnh cậu được không, ngồi dưới kia bọn nó nhí nhố quá, chẳng nghe được gì! Ngồi gần có gì cho tớ hỏi bài luôn cho tiện.
  • Tuỳ thôi, nếu cậu thấy cần.

  • Lại đi bộ à?
  • Ừ, chỗ để xe nhà tớ khó lấy quá nên sáng nào cũng không thể dắt ra được.
  • Lên xe đi tớ đèo về. Tiện đường mà. Ai lại để bạn cùng bàn đi nắng thế này.
  • Cảm ơn Quân nhé. Không phiền thật chứ.
  • No star where ( không sao đâu )
  • Cậu hài hước thật.

Bước 3,đã thu gần khoảng cách không gian.

Hôm thứ 4,…

  • Thế xa nhà chắc buồn lắm nhỉ?
  • Ừ mới đầu nên tớ thấy cũng bình thường! Quân là cháu đích tôn chắc được chiều ngất trời phải không.
  • Ôi dào, bố mẹ tớ không quan tâm đến cái danh hiệu ấy đâu, chỉ có ông tớ là lúc nào cũng “thằng cháu của ông”, mệt hết cả người. Cứ như Hà con một lại hay, muốn gì làm đấy không phải chịu cả đống áp lực, là tấm gương cho mọi người nhìn vào.
  • Ai cũng có nỗi khổ cả mà. Thầy vào kìa…

Những mặc cảm của Hà dần bị thu hẹp vì câu bạn vui tính ngồi bên cạnh, có lẽ lây tính hài hước của Quân, Hà thấy mình cũng đã chủ động lên rất nhiều, rốt cuộc thì đâu phải dân thành phố ai cũng kênh kiệu như Hà từng nghĩ trước kia đâu. Nếu bỏ qua mấy cô nàng tiểu thư ngồi giữa lớp lúc nào cũng nhìn Hà bằng con mắt khinh khỉnh, nói chuyện đầy kiểu cách thì số đông còn lại cũng thật dễ gần. Hà thấy khâm phục cái cách Quân nói chuyện với mọi người, giống như là đã quen và thân từ trước, ai Quân cũng có thể đùa và hài hước được.

  • Quân quen nhiều bạn cùng lớp này lắm phải không.
  • Uh hầu hết là bọn cùng trường cũ. Mấy đứa khác trường thì quen linh tinh ấy mà. Chỉ có Hà là người đầu tiên tớ làm quen, một người mới tinh, ngồi cạnh cậu nói chuyện thật thú vị.

Mặt Hà ửng đỏ.

Bước 4 tạo lòng tin và sự thân thiện dễ đồng cảm đã xong.

Hôm thứ 5,…hết tuần 1.

  • Hà này, chiều nay cậu có rảnh không, viết hộ tớ một bài văn nhé. Con em mình nó nhờ mà tớ lại mít đặc môn này. Giúp tớ, có gì sẽ hậu tạ sau.
  • Mình không chắc là viết có hay hay không đâu. Có gì Quân tự chịu trách nhiệm nhá.
  • Ôi, cứ phiên phiến ấy mà. Nó mè nheo tớ từ hôm qua đến giờ, mà hôm nay tớ hứa là sẽ làm cho nó rồi, bài văn tả cái bút chì ấy mà, nhưng hôm qua tớ viết nó lại chê tớ viết giống cái thìa. Làm nó cấu tớ tưng bừng.
  • Uh thế cuối giờ Quân qua lấy nhé.

“Em có một cây bút chì bằng gỗ màu xanh, dọc thân mịn màng có sọc kẻ đỏ, em thường dùng nó để vẽ tranh…”.

  • Ui hay thế, tốt rồi, tối nay tớ “yên bình” rồi. Quân rủ Hà đi ăn được không. Coi như là hậu tạ cho vụ cái bút chì. Cấm từ chối nhé.
  • Uhm, à, … mình bận mất rồi, thật đấy, để sau được không. Mà cũng muộn rồi Quân về đi, hôm khác nhé.
  • Hà bận thật à, vậy cũng được. Hay mai là tối thứ 7 mình mời Hà đi được không.
  • Chắc là mình không đi buổi tối được, để chiều đi nhé, tầm 4h, Ok?
  • 4h chiều, Quân qua đón Hà. Sẽ có một bất ngờ đặc biệt.

Phóng xe về nhà, mà lòng Quân thấy mình đã chắc thắng phần nào. Thế nào nhỉ, trong mắt Hà giờ Quân đã là một cậu bạn vui tính và chăm học, lại còn một anh trai tốt nữa chứ. Càng nghĩ Quân càng thấy mình thật lố bịch và giỏi đóng kịch. Theo thoả thuận với Hàn là Quân sẽ hôn Hà sau 4 tuần nữa với tư cách là một bạn trai trước mặt lũ bạn trong dịp họp thường lệ cuối tháng của hội. Nhưng Quân thấy nếu mình có thể hoàn thành trước thời hạn quy định. Nhưng không sao 4 tuần là 4 tuần, quả còn xanh, nếu chín ép sẽ không ngon.

Bước 5, tạo một lời mời đi chơi đã thành công.

Mình không muốn cho Quân biết mình đang đi làm part time ở một cửa hàng ăn uống. Mình không muốn Quân khinh thường mình hay hiểu nhầm về những lời lẽ mà mình đã nói trước kia. Mình đi làm không phải vì mình túng thiếu mà mình chỉ muốn thử sức tự lập, mình muốn tự trang trải cho cuộc sống sinh viên xem sao, mình không muốn mỗi tháng lại đi rút tiền bố mẹ gửi. Mình thấy ngại ngại sao ấy. Những thôi kệ, chỉ cần bí mật là Quân không hiểu được đâu.

Hôm thứ 6,…

  • Quân thề đây là quán chè ngon nhất mà Quân từng ăn. Một lần mình đưa mẹ đi ăn ở đây, mẹ Quân khen tấm tắc. Nhất là món chè sầu riêng này thì trên cả tuyệt vời.
  • Quân dẫn mẹ đi ăn à? Con trai chu đáo thật đấy. Mình còn chưa dẫn mẹ đi ăn cái gì bao giờ.
  • Thì thỉnh thoảng nịnh mẹ tí ấy mà, hơn nữa có phải là phụ nữ luôn thích đồ ngọt hơn đàn ông phải không? Tại bố mình hay đi công tác nên mẹ Quân ở nhà một mình buồn lắm.
  • Uh có lẽ thế, vì con gái thích cái gì ngọt ngào mà. Mẹ Quân thật hạnh phúc vì có đứa con trai biết quan tâm như vậy. Món chè sầu riêng quả là ngon thật. Hà nhìn xuống cắm cúi ăn, những hạt trân trâu mát lạnh và long lanh, thơm nồng mùi sầu riêng. Tại sao Quân lại biết Hà thích ăn sầu riêng???

  • Nhìn Hà đội mũ bảo hiểm trông như cây nấm ấy, hay hay, áo trắng, mũ bảo hiểm đỏ, một cây nấm như trong phim hoạt hình về Xì-trum.
  • Quân thích xem hoạt hình à?
  • Uh, Quân thích xem hoạt hình vì nó hài hước giống Quân. >.< Hà có thích xem không?
  • Phim hoạt hình duy nhất Hà xem là Nàng Tiên Cá, nhưng kết thúc buồn quá nên từ đấy Hà thấy ghét phim hoạt hình. Hà thích đọc chuyện hay xem phim gì ấy có hậu hơn.
  • Hi vọng sẽ có ngày Quân kiếm được một bộ phim hoạt hình khiến Hà thích. Mình về đi.

Bước 6, một lời hứa, một cuộc hẹn hò.

“Mình nhớ nhà quá, nhớ căn phòng thân yêu, nhớ bố mẹ, nhớ cái chuông gió treo leng keng bên cửa sổ, nhớ cái giá sách đầy những thành quả mình sưu tập được. Bao giờ mình mới được về nhà đây. Đi học Đại học thật không như mình nghĩ, có phần nhàn tản và mọi người trong lớp cứ xa cách ra sao. Có lẽ, cuộc sống thành phố
quá vội vã khiến mọi người thấy quen một người mới là mất thời gian quá nhiều. À, Mình quen được một câu bạn ngồi cạnh rất thú vị, cậu ấy có nụ cười rất đẹp và cái tên rõ công tử Bảo Quân, nghe giống như Bảo Nam trong phim “Bống dưng muốn khóc”. Cậu bạn ấy khá dễ mến và có lẽ là người mình nói chuyện cũng nhiều nhất ở trên lớp. Chiều nay cậu ấy mời mình đi ăn chè sầu riêng, và cậu ấy kể về gia đình cậu ấy. Mình thấy đó là một gia đình rất hạnh phúc và đầy quyền thế. Cậu ấy là một người con trai Hà Nội đúng kiểu những cậu ấy không kênh kiệu và hơn nữa mình thấy cậu ấy giống một người bạn trước kia của mình, luôn hài hước và luôn làm mình dễ chịu…” Viết vội vài dòng entry về một chiều thứ bảy của tuần đầu đi học, mọi thứ đã dần ửng nắng vàng trong lòng mình. Cái vỏ ốc như dần tách mở. Ngoài trời đầy sao.

  • Chào chiến hữu, thế nào rồi?
  • Good, em ấy “ngây thơ” hơn tao tưởng, rồi mày sẽ sớm thấy mô hình mới của tao. – Quân nở một nụ cười trên môi với cái nhìn đầy ẩn ý với Hàn. – Thôi ra quán đi, hôm nay bọn nó tụ họp ở đâu. Tao vừa mới lừa được mẹ tao là đi liên hoan lớp đầu năm, nghĩ ra kể cũng tội, nhưng còn hơn là ngồi nhà nghe ông già cứ ca mãi bài ca đi du học.
  • Ờ mà sao tao thấy mày cứ lẩn tránh mãi cái vụ đi du học ấy thế?
  • Tại tao không muốn mẹ tao buồn, bố tao coi mẹ tao như osin trong nhà ấy, tao cứ nghĩ là nếu tao đi thì bố tao sẽ hành hạ mẹ tao hoặc đuổi mẹ tao ra khỏi nhà và dẫn con bồ nhí về là tao không chịu được.

Tuần thứ 2.

  • Cuối tuần vui vẻ chứ Hà. Có gì hay không. Tớ mới có một quyển này hay lắm, Hà đang tìm quyển này đúng không.
  • Ôi, “Vương Quốc Ảo ”, cậu thấy quyển này còn bán ở đâu à, mình lùng mua mãi mà không kiếm được. Cậu đọc chưa, cho mình mượn nhé.
  • Tặng Hà luôn, tại tớ thấy con bạn cũ có quyển này nhưng nó không thích nên tớ xin luôn. Coi như tặng cho một người thích tiểu thuyết về bổ sung thêm trên giá sách.
  • Cám ơn Quân nhiều lắm. Hà không biết tại sao Quân tốt với Hà như thế, nhưng…Thôi cảm ơn Quân nhé.

Bước 6, một món quà đúng sở thích.

Tuần thứ 3.

“Công việc part time kể ra cũng khá thú vị, chí ít mình rèn luyện được khả năng giao tiếp với mọi người tốt hơn và chủ động hơn, mình lại có thể trau dồi được cả vốn tiếng Nhật miễn phí vì đây là quán ăn Nhật Bản nên khách nước ngoài cũng khá đông.

Vương Quốc Ảo nằm ngay trên bàn học, Quân tặng mình. Mình khôn phải là người dễ nhận quà từ người khác, những quả thực mình không thể từ chối món quà này, nó quá đúng mong muốn của mình. Chỉ trong một lúc nói chuyện phiếm mà Quân lại có thể nhớ được, không biết cám ơn Quân thế nào đây. Mình còn biết quá ít về cậu ấy… ”

  • Quân à, tặng cậu này, coi như cám ơn Quân về Vương Quốc Ảo. Mình không biết nhiều về hoạt hình nhưng mình thấy nó ngộ ngộ.

Một con xì-trum bằng bông mềm mại, màu xanh da trời đậm hiện dần qua lớp giấy gói. Quân thấy thực sự cảm động, vì trước tới giờ chỉ có mẹ là biết Quân thích xì – trum những mẹ lại không muốn Quân thích những thứ mẹ cho là “Con gái” như vậy nên không bao giờ mẹ tặng, bọn bạn nhà giàu mà Quân luôn chơi cùng thì chẳng đứa nào biết, mà có biết bọn nó cũng chẳng thèm quan tâm đến việc tặng một món quà như vậy. Nó quá “bé nhỏ”.

  • Uh, cám ơn Hà nhiều lắm. Mình tặng Hà cuốn sách không phải để Hà làm như thế này. Như thế liệu có quá sòng phẳng không.
  • Mình chỉ đi ngang qua và nhìn thấy nó nên mình mua và tặng Quân mà thôi. Đừng suy nghĩ quá nhiều như thế.

Hôm ấy Quân không đèo Hà về vì nó thấy mình như có cảm giác thua cuộc. Quân thấy mình sẽ thua nếu cứ triển khai tiếp phương án này. Quân thấy mình mới là nạn nhân chứ không phải Hà. Mọi việc nó làm từ trước đến này chỉ là kế hoạch, Quân không hề có em gái, đó chỉ là cái cớ để Quân có thể rủ Hà đi ăn chè và cho Hà thấy Quân là một người anh trai “ảo” tốt như thế nào. Đã bao lần chinh phục khác, Quân nhận ra con gái thường muốn có một người anh trai và muốn người yêu mình cũng là một người anh trai tốt. Quân tặng Hà quyển truyện chỉ là để lấy lòng Hà, lần đó Quân gặp may vì thấy em gái Hàn có quyển đó. Quân mua lại gấp 10 lần giá trị thật của cuốn truyện để em gái Hàn nhường lại cho Quân. Quân đã điều tra được trên blog của Hà là thích ăn sầu riêng và làm như đó là một chuyện tình cờ. Tất cả, tất cả chỉ là một kế hoạch. Những lòng kiêu hãnh không cho Quân bỏ cuộc. Quân thấy cần phải tỉnh táo hơn là mọi chuyện có thể nằm trong tầm kiểm soát. Còn một tuần nữa cơ mà. Quân đã thề không bao giờ muốn yêu ai, vì Quân sợ sẽ giống bố mình, phải làm cho một ai đó tối tối đợi mình say rượu về, tận khuya, rồi hầu hạ mình như một ông vua, nghe mình chửi mắng, và người đó phải khóc vì mình.

Quân quyết định phải dùng mưu khác.

cuối tuần thứ 3.

“Ngày hôm qua tôi yêu thầm, người...” tiếng điện thoại vang lên dưới đống chăn.

  • Hà à, Quân đây. Có rỗi không? Đi cùng Quân một tí được không.
  • Uh, một lát thôi nhé vì Hà tí nữa Hà có hẹn.
  • Uh nhanh thôi, Quân nhờ Hà mua quà giúp mẹ ấy mà.
  • Mình sẽ xuống ngay.

Trên đường về, cả hai đứa gặp mưa, những trận mưa bất chợt. Ào ạt và xối xả. Trong cốp xe Quân có mỗi một cái áo mưa lại nhường luôn cho Hà.

  • Quân lên phòng mình sấy cho khô đầu tóc đã rồi hãy về, mình cũng sẽ gói lại quà, bị ướt gần hết rồi.
  • Không ngại chứ. Mình lên một lát đợi Hà gói xong rồi mình sẽ về luôn.

  • Phòng Hà thơm nhỉ lại ngăn nắp thế, đúng là phòng con gái. Mùi này mùi bạc hà phải không.

Hà đang cắt một miếng giấy gói quà để bọc lại cho Quân. Một cái áo lụa thêu khá đẹp màu gạch non mà theo như Quân bảo thì mẹ Quân thích màu ấy – Uh, mình thấy trời này dùng sáp thơm mùi ấy sẽ mát và dễ chịu hơn. Xong rồi đây.

  • Cám ơn nhé, Quân về luôn đây.
  • Gửi lời chúc sinh nhật của Hà đến bác nhé.

Quân thấy trong lòng thực sự không thoải mái tí nào, dù mọi chuyện vẫn tiến triển tốt đẹp. Quân thấy như mình đang lợi dụng Hà.

Cơn mưa buổi chiều vẫn dai dẳng, đến tận nửa đêm rồi mới tạnh hẳn. Mùi hoa sữa thơm sực ù
a vào cửa sổ, trời mát lạnh như căn phòng đầy mùi bạc hà Quân ngửi ban chiều. Màn hình điện thoại hiện 3 Missed calls và 2 messeg. Tất cả là của “15”. Đây là cô gái thứ 15 của Quân.

Messeg1: “Q ve chua, trời van mua to can than nhe, khi nao ve den nha Q goi cho minh nhe

Messge2: “Q van chua ve den nha a, Ha rat lo lang”.

Nở một nụ cười chua chát. Nó thầm nghĩ nếu không ra tay lúc này thì thật phí. Quân nghĩ “mặc kệ đã đến lúc ra đòn cuối cùng không thì sang tuần sau sẽ hơi vội vàng”, có thể hơi lạnh lùng thật đấy, nhưng phương châm của Quân là sẽ không bao giờ yêu ai.

  • Hà à, Mình về nhà lâu rồi, nhưng mải giúp mẹ tí nên quên không gọi cho Hà. Uh may mà về đến nhà quà vẫn khô coong. Mẹ mình thích quà lắm. Mẹ có gửi lời cám ơn đến Hà và bảo hôm nào Hà đến chơi đấy.
  • Vậy là tốt rồi, mình cứ lo bác không thích. Hôm nào mình sẽ sang Quân chơi.
  • Mình, À này, à mà thôi.
  • Có gì vậy, Quân nói đi?
  • uh, mình, thôi Hà đi ngủ đi.
  • Sao vậy Quân cứ thế là sao, nói đi, cần nhờ mình giúp gì à?
  • Hà này, mình mến Hà, mình muốn Hà làm bạn gái mình được không.- Nó cố nói giọng ngập ngừng và vội vã như muốn tạo lòng tin, để câu nói vừa rồi không quá trơn chu. Nhưng quả thật nó cũng thấy là là từ nó nói sao lại là “mến” mà không phải là câu nói “anh yêu em” thẳng tuột như mọi lần.
  • Quân buồn ngủ rồi, thế nhá, chào! Hà còn bận một số chuyện. Nói chuyện sau nhé. tút…tút…tút…

Đúng như Quân nghĩ, tối nay Hà sẽ mất ngủ. Nhưng Quân thấy mình cũng cứ nằm đếm nhịp đồng hồ đến tận 3h sáng.

Ôi chuyện gì này, chuyện này là sao, Quân nói gì thế nhỉ. Cậu ấy có lẽ đã giỡn mình. Coi mình tầm thường như bao cô gái tỉnh lẻ khác sao. Quân có thể thật dễ mến nhưng cậu ấy không dành cho mình. Cậu ấy là con trai cả trong một nhà giàu có và quyền thế, bố cậu ấy làm tổng giấm đốc một công ty lớn, cậu ấy thông minh và vui tính, cậu ấy là con trai Hà Nội, xung quanh cậu ấy có biết bao nhiêu cô gái vây xung quanh. Cậu ấy coi mình là gì cơ chứ … Giấc ngủ mộng mị kéo dài cho đến tận khi tiếng chuông đồng hồ kêu mới khiến Hà tỉnh giấc. Một tuần mới bắt đầu thật nặng nề.

Tuần thứ 4.

Hà cúi gằm mặt xuống bàn, cố không nhìn xung quanh, nó thấy mọi thứ lại như trở về hôm đầu tiên đi học. Tự ti, mặc cảm và thấy thua kém tất cả. Nó thấy mất bối rối và không biết phải đối mặt với Quân ra sao. Cậu ấy đến rồi kìa.

Hôm nay cả hai đứa không nói với nhau lời nào. Đều cắm cúi vào bài giảng một cách “lơ đãng”. Hà thấy khó nói thật sự, câu chuyện sẽ trở nên thật nhạt nhẽo ra sao ấy. Còn Quân muốn để cuộc nói chuyện vào lúc cuối giờ, khi ấy có thể mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.

  • Hà ơi, chuyện hôm qua, mình nói thật đấy.
  • Mình không muốn nhắc lại chuyện đấy. Quân chỉ coi mình như trò đùa phải không, mình biết Quân coi mình như một bé nhà quê và Quân nói như vậy để xem Hà có xiêu lòng hay không à. Quân nhầm rồi. Mọi chuyện Quân làm cho Hà, Hà đều rất biết ơn. Nhưng Hà biết, làm bạn với Quân có lẽ hợp với Hà hơn.
  • Mình không hề nghĩ về Hà như vậy. Bên Hà Quân thấy thật sự dễ chịu mà. Tại sao Hà lại tự ti như vậy, Hà là một cô gái tốt bụng, thông minh và học rất giỏi, hơn nữa Hà còn là người bạn đầu tiên ngoài mẹ Quân ra quan tâm đến việc Quân thích gì, muốn gì và là người đầu tiên lắng nghe những chuyện không đâu của Quân. Mình không muốn chúng ta chỉ là bạn bình thường vì Quân thấy thật sự cần Hà bên cạnh với vai trò một người bạn gái, vì có những thứ chỉ là bạn bè thôi thì không thể hiểu hết được. Quân biết Hà sẽ nghĩ là Quân đùa cợt mình, nhưng Quân sẽ để dành thời gian cho Hà suy nghĩ lại. Những mình đợi câu trả lời của Hà.

Hà không nói một câu nào, quay bước bỏ về. Hôm nay trời lại nắng vàng rực mà trong lòng nó thấy sao bề bộn và rối bời. Có thể Quân nói đúng, nó đã quá tự ti hay sao. Những nó không nghĩ mình có thể làm bạn gái của Quân, nó sợ cảm giác sẽ bị mọi người dè bỉu và chế diễu “tại sao một con bé nhà quê như mày lại có thể làm bạn gái của Bảo Quân”, nó sợ tất. Nó cảm thấy như những âm thanh đó đang đập liên hồi vào đầu nó. Những nó thực sự có cảm tình với Quân và quan trọng là nó muốn điều mà Quân nói. Câu nói của thằng bạn cũ lại vang vất:“Cứ kệ bọn nó đi, mày là mày cơ mà, sao lại có cảm giác đấy”.Quân gọi

– Alo, Hà đã suy nghĩ xong chưa.

– Quân! Thật sự là điều này rất khó khăn đối với mình, mình thấy mình không được như Quân nói đâu. Có lẽ chúng ta là bạn thì tốt hơn.

– Mình tin vào nhận định của mình, Hà là người mà Quân muốn làm bạn. Mình không muốn nói nhiều về những suy nghĩ của mình nữa.

    • Nếu vậy thì…
    • Coi như Hà đã nhận lời nhé. Good night.

Vậy là nó đã thành công, từ giờ cho đến cuối tuần nó sẽ dần Hà ra mắt lũ bạn. Thành công này khiến nó vui hơn tất thảy những thành công trước. Và lần đầu tiên nó thấy thật sự mến Hà thì phải. Có lẽ vậy…

Mình là thế liệu có đúng không nhỉ. Thôi kệ một người con trai biết thương mẹ thì sẽ không thể là một người xấu.

Thứ 7, cuối tuần thứ 4.

– Hà này, tối nay anh có thể mời em đi chơi cùng bọn bạn anh được không. Coi như ra mắt ấy mà

– Không, em ngại lắm. Với lại bạn bè của anh em không quen ai cả, em thấy khó xử.

– Chưa quen thì coi như làm quen dần dần. Anh muốn mọi người biết anh có một bạn gái xinh xắn và thông minh như em. Em ngại gì nào?

    – Không em vẫn thấy kỳ lắm.

– Toàn bọn cùng lớp ấy mà. Em thấy đấy, hôm nọ em đến nhà anh mẹ anh chả quý em đấy sao.

    – Thôi thế vậy, tối nay em sẽ đi cùng anh.

Hà cố gắng trang điểm nhẹ nhàng và thay một bộ váy mẹ nó tặng hôm sinh nhật, nó biết cái váy này không hề rẻ tiền chút nào và cũng khá bắt mắt. Những nó thấy cứ có một điều bất an nào đó mà không thể lý giải nổi.

Trời! Quân và bạn tổ chức liên hoan ở quán ăn Nhật Bản mà Hà làm part time. Hà thầm hi vọng là mình sẽ không bị phát hiện hay là một điều gì đó đại loại như thế. Hôm nay trời lại mưa, Hà muốn vào WC để sửa sang lại đầu tóc và quần áo vừa bị mưa bắn. Tình cờ, Hà nghe thấy một cuộc nói chuyện của hai cô gái khá xinh xắn trong đó.

    – Này Hoài, biết gì không, tối nay Quân Kill ra
    mắt mô hình mới à.

– Thế hả, nhanh nhỉ, tưởng là 5 tuần. Mà nghe thằng Hàn bảo con bé ấy quê ngất trời.

– Ôi dào thằng Quân ấy có yêu ai bao giờ đâu, nó chả tuyên bố với bọn mình hồi trước rồi còn gì. Nó bảo sưu tập các em là sở thích của nó. Lần này nó bảo là muốn thay đổi khẩu vị cho mới lạ. Tao cũng thấy tò mò, chắc bé này thấy Quân nhà ta công tử, lại nhà giàu sụ thì chết luôn từ tuần đầu tiên ấy chứ

    – Uh có lẽ thế, Nó còn đặt biệt danh cho bé này là 15 thì phải. Hahaha, cô bé thứ 15.

– Thôi nhanh lên ra còn xem mặt, chắc là lại như mọi lần, thằng Quân giới thiệu và hôn con bé ấy một cái. Thằng Hàn lên trao tiền thưởng rồi con bé ấy mới vỡ oà lên khóc rồi chạy như bay ra ngoài, bỏ về. Chúng mình lại được thằng Quân kéo đi khao chiến thắng một chầu rồi lục tục kéo về đợi 5 tuần sau xem lại vở hài kịch mày nhỉ.

    • Thì lệ cũ vẫn vậy, chắc thế.

Tiếng cười của hai cô gái đã xa mà lòng Hà như muốn tan nát. Hà biết mà, mọi chuyện tốt đẹp đâu có dành cho Hà như nó vẫn nghĩ. Nó thấy mình đúng như câu “đũa mốc mà chòi mâm son”, tại sao nó lại nhận lời Quân, tại sao nó lại dễ dàng như vậy. Mọi chuyện đều là giả dối, nó thấy khinh bỉ chính mình và căm ghét Quân vô hạn. Nó úp mặt vào tay mà khóc tức tưởi. Nếu như không biết sự thật thì vài phút nữa nó sẽ chạy bỏ về và làm trò cười cho lũ bì ổi bên ngoài đó sao. Tại sao nó lại thấy mình tầm thường như thế cơ chứ. Có tiếng chuông điện thoại của Quân. Cô gái thứ 15 ư, nó thầm nghĩ, phải làm thế nào cho Quân phải trả giá về hành động xúc động phạm mình như thế.

-Alo Tôi đã biết mọi chuyện, tất cả chỉ là trò đùa mà thôi, tôi ghê tởm anh!- Tiếng cúp máy khô khốc. Nó không muốn nghe Quân nói thêm gì nữa. Khôn hiểu tại sao nó thấy mình lại tỉnh táo và bình tĩnh như thế. Dù nó biết, thật sự là nó đã cảm thấy yêu Quân từ lúc nào không hay.

Chuyện quái gì thế này, mình đã định sẽ giới thiệu Hà là người yêu đúng nghĩa của mình chứ không phải trò đùa cho lũ bạn như mọi lần. Đúng ra mình không định đưa Hà đến đây những mình đã trót hứa với Hàn, mình cũng muốn mọi người thấy mình đã yêu thật sự. Mình sẽ tuyên bố là mình đã thua cuộc, mình muốn mọi người ghen tị vì mình có được một bạn gái như Hà. Nhưng sao thế nhỉ: Hà biết tất cả mọi chuyện rồi là sao, chẳng lẽ…

    Quân phóng như bay đến chỗ Hà, đập cửa.

– Mở cửa, anh cần giải thích, mọi chuyện không phải như vậy. Anh biết em có trong đó, em mở cửa đi.

    – Anh cút đi. Đồ thối.

– Em nói anh thế nào cũng được, nhưng em cần nghe anh giải thích. Đúng là trước kia anh và Hàn đã có hứa và cá cược với nhau như vậy nhưng càng lấn sâu anh càng thấy anh đã thực sự yêu em. Những điều anh nói hôm tan học đó là sự thực. Anh yêu em thật mà Hà. Anh biết trước kia anh đã là một thằng sơ khanh như thế nào nhưng đó là chuyện đã qua rồi, hồi đó anh thật ngu ngốc. Anh xin em hãy tin anh nói.

– Anh định lừa tôi một lần nữa để anh dắt tôi như dắt một mô hình đến chỗ lũ bạn anh để chúng cười nhạo tôi ư. Để tôi nói nhé,anh hôn tôi và rồi anh lấy tiền thưởng, rồi anh nói vào mặt tôi là tất cả chỉ là trò đùa, lũ bạn anh cười phá lên, còn tôi bỏ chạy chứ gì. Anh cút đi, tôi thề sẽ không bao giờ tin anh nữa.

-Anh sẽ chờ em bình tĩnh lại, chúng ta sẽ nói chuyện sau được chứ. Anh biết mọi chuyện anh nói bây giờ sẽ không thể khiến em tin. Những chít em hãy cho anh một cơ hội, anh sẽ chứng tỏ cho em thấy.

    Quân vẫn đợi mãi ngoài cửa cho đến giờ khu nhà Hà phải đóng cửa.

Sáng hôm sau, Quân đã đến từ sáng sớm, đợi mãi mà vẫn không thấy Hà mở cửa, ngồi chờ ngoài đó cả ngày. Điện thoại thì tắt máy

Sáng thứ hai, dù đến từ sáng sớm những hôm đó Hà không học, cả thứ 3,4,5,6 tuần đó Hà cũng không đến trường. Quân đều đến nhà Hà sau mỗi buổi học nhưng lại thấy cửa khoá ngoài. Một người đi học thường xuyên như Hà tại sao lại nghỉ học nhiều như vậy. Hay Hà về quê, hay nhà Hà có chuyện, hay Hà bị ốm. Đầu Quân như nổ tung.

– Sao vậy mày! Hôm thứ bảy vừa rồi mày không dẫn em nhà quê mà đến làm bọn tao mừng hụt, thua rồi à.

    – Tao cấm mày gọi Hà là nhà quê nghe chưa, Ừ đấy tao thua được chưa nào.

    • Mày yêu nó rồi à? Này đừng có nói là đúng rồi đấy nhá!

Quân bỏ ngoài tai lời của Hàn chảy như bay theo Đan vì Quân biết trong lớp này Đan là người hay chơi với Hà nhất.

– Nó bị ốm từ cuối tuần trước rồi, viêm phổi do nhiễm lạnh, Quân không biết à, Hà sốt và tức thở lắm. Bố mẹ Hà đều xuống túc trực trong bệnh viện cả rồi.

    • Hà nằm viện nào.
    • Viện…

Nó chạy như điên như dại vào phòng Hà nằm, cái mùi sát trùng của bệnh viện nồng nặc. Nó biết hôm ấy Hà bỏ về trong đúng lúc trời mưa to. Tại nó mà Hà như thế. Mái tóc đen nhánh phủ che mất vầng trán trắng bệch, nhìn Hà thật bé nhỏ trong tấm áo bệnh viện rộng thùng thình. Khẽ vuốt mái tóc mái cho Hà mà lòng nó như có ngàn vết dao đâm. Nó thấy mình bất lực.

    – Cháu là ai? Cháu quen Hà à?

– Cháu học cùng lớp bạn ấy, cháu nghe tin nên đến thăm Hà ạ. Bác là bố của Hà phải không ạ.

– Ừ, hôm nghe tin nó ốm phải vào bệnh viện, bác gái lo quá ngất đi. Hai bác xuống chăm nó mà thấy tình hình vẫn chưa tiến triển lên mấy. Bác sĩ bảo nó đi mưa bị nhiễm lạnh, thật chẳng hiểu đi đâu mà mũ nón không mang. Nó là con một nên hai bác lo quá.

    • Chắc Hà sẽ mau khỏi thôi, bác đừng quá lo lắng.

Nó nói mà thấy giọng nó cứ nghèn nghẹn và khô khốc trong họng. Nó biết vì sao Hà đi mưa và bị ốm. Nó biết nó là nguyên nhân của mọi chuyện. Nó biết nó là một thằng tồi.

    • Quân này Hà ra viện rồi đấy, cậu có đến thăm không.
    • Có lẽ mai tớ sẽ đến. Hôm nay tớ bận

Nó vui như phát điên, hôm nào nó cúng đến thắm Hà những không hôm nào nó vào tận nơi mà chỉ đứng ở ngoài nhìn, nó sợ phải nhìn thấy đôi mắt căm thù của Hà dành cho nó. Cho đến giờ nó vẫn vẫn không có đủ can đảm ấy.

Những ngày sau đến lớp, Hà luôn lảng tránh nó, đã mấy lần nó gặp Hà cuối giờ hay ở nhà nhưng lúc nào Hà cũng bảo Hà đang rất bận. Nó biết Hà đã không bao giờ cho nó một câu giải thích. Đôi mắt Hà nhìn nó trở nên vô cảm.

Một tháng sau.

    Tin nhắn của Qu
    n hiện lên máy Hà:

    Ha, anh biet em khong tha thu cho anh, va khong cho anh co hoi giai thich nhung anh muon bao voi em rang, anh sap di du hoc roi. Tu gio em se khong phai nhin thay anh nua. Nhung anh muon em biet rang du co di dau hay di bao lau chang nua, nhung em la co gai dau tien ma anh yeu va mai mai sau nay cung vay. Du em ghet anh nhung anh muon em nho em mot viec, viec cuoi cung. Anh di roi, thinh thoang em hay den tham me dum anh nhe, me anh rat quy em, o nha mot minh ba se buon lam. Chao em. Luon yeu em. Anh xin loi

Quân đã đi được 2 tháng rồi, những ngày này bỗng trở nên thật yên bình và lạnh lẽo. Hà Nội những mùa đông gió heo may. Sắp sang năm mới rồi, mỏi nẻo đường đều ngập tràn không khí năm mới. Hà thấy trong lòng mình thật trống vắng. Giữ lời, cuối tuần nào Hà cũng đến nhà Quân thăm bác gái. Có vẻ như dạo này bố Quân hay về nhà thường xuyên hơn. Hôm nay là một cuối tuần như thế. Hà đang giúp mẹ Quân sắp xếp ít đồ trang trí mới mua trong phòng khách.. Hà còn biết rằng, trước kia, Quân có một người em gái đã mất khi còn nhỏ xíu do bệnh tim, vì thế lớn lên Quân rất thích có em gái. Đan còn cho Hà biết, khi mình nằm trong bệnh viện hôm nào Quân cũng đến đứng ngoài cửa sổ mà chỉ dám nhìn vào. Hà còn biết rằng, Hà đã tha thứ cho Quân.

– Của cháu này, trước khi đi nó nhờ bác gửi tặng cháu hôm Noel, phải đúng Noel mới đưa. Cháu mở ra xem, có gì mà bí mật vậy.

Lớp giấy gói sột soạt trên tay Hà rơi xuống đất, một đĩa phim hoạt hình Wall-E, và một tấm thiệp kẹp trong đó. Nét chữ của Quân

Khi em nhận được món quà này, anh đã đi rất xa rồi. Như ngày xưa anh đã hứa, sẽ có ngày anh tìm được một bộ phim hoạt hình mà em thích. Anh đã không lừa em phải không”.

Một giọt nước mắt long lanh như hạt trân châu trong cốc chè sầu riêng ngày nào lăn tròn trên vỏ đĩa phim. Bộ phim hoạt hình mà Hà biết chắc chắn nó sẽ có hậu như việc Hà sẽ chắc chắn đợi Quân về.

Advertisements
h1

Entry for April 26, 2009

April 26, 2009

Hôm nay hoàn thành xong tài liệu thương mại điện tử + Web Service, nhẹ cả người. Làm chuyến Phùng Khoang mua sắm với tụi fòng.

Ra hàng quần áo, tăm ngay đc 1 bộ cho bà chị, vừa cute, vừa mát mẻ… He he…

Đi vô hàng khác, thấy 1 cái áo, to đùng, trông thì chẳng đẹp tí nào, thế mà chị bán hàng cứ ép mình mua. Nể lòng “nhiệt tình thái quá” của chị ta, mình dại dột buột miệng hỏi “Bao nhiêu tiền à chị?”, “180k”. Choáng! Bảo không mua, mà chị cứ ép mình thử…Còn muốn chụp luôn cái áo vào đầu mình. May thay, chiều cao của mình cũng kịp thời phát huy tác dụng. Hế hế…

“Chị là chị thích em rồi đấy!”. Biết tỏng, chắc từ hồi nhập cái áo này về, ko gặp được ai vừa cao vừa to như mình để mặc! Ha ha…

“Thế 45K, 50K có lấy không?”.

“Dạ thôi…”, chuồn cho lẹ… Tự giảm tiền thì cũng giảm từ từ thôi, giảm một phát xuống còn chưa đến 1/3 giá, tí xỉu.

Sau cùng cũng mua được 1 cái sơ mi cho mình. Thích thật, đến 3 năm nay mình mới mặc áo sơ mi ấy chứ!

Mua cho mẹ được bộ đồ linh tinh các thứ để nạo, thái, tỉa tót… Mấy lần mua các thứ linh tinh kiểu này, toàn bị mẹ kêu, nhưng vẫn cứ khoái mua. Về nhà mình phải nghịch thử mới được. He he…

Mình thích cả nhà tổ chức đi chơi 1 chuyến cho vui, nhưng mẹ thì lại ko thích kiểu này.

Thế thì, chơi luôn trò tổ chức sinh nhật cho bố mẹ. Từ bé đến giờ chưa tổ chức sinh nhật cho bố mẹ lần nào. Bố mẹ ko có ngày sinh chính xác thì chọn đại 1 ngày. Mình sẽ chỉ đạo ku Phúc nấu ăn cùng mình, làm 1 bữa ra trò, ha ha… Thế này vừa vui, mà mẹ cũng ko thể phàn nàn được. Trời, mình thông minh dễ sợ… :))

Mình sẽ dùng tiền học bổng mua tặng bố 1 cái dây thắt lưng, tặng mẹ 1 cái ví tiền. Hì, dù chưa nhận được học bổng, nhưng cứ tạm ứng ra đã…

Tiếc là chị Hương bận làm ko về được, mình sẽ về qua NĐ thăm bà chị, rồi đi xe máy về cùng bố luôn….

Ôi, muốn về nhà luôn quá! Chưa bao giờ mong thời gian trôi nhanh như bây giờ…

Photobucket

h1

Entry for April 25, 2009

April 25, 2009

Vừa gọi điện cho anh Phong, bác vẫn còn hôn mê, phải chờ 1 tuần để chụp chiếu lại xem thế nào. Mong rằng mọi chuyện sẽ qua…
Cả ngày hôm nay mình và Hạnh ngồi “đánh vật” với con Protégé, ngược ngược xuôi, đến tận 5h cũng hoàn thành xong đc report để nộp. Mình thích phong cách làm việc của Hạnh, nhiệt tình và rất có trách nhiệm công việc.
Ra tới hồ Than Thở tự dưng thấy mệt, chỉ đi bộ loanh quanh cho thoải mái. Thích nhất là nhìn bọn trẻ con, bé xíu, chạy lon ta lon ton, đáng yêu thế không biết!!! 😡 Một ý nghĩ điên rồ thoáng qua… Ha ha… :))
Gửi tới ai đó: Một chút buồn, một chút cô đơn để tận hưởng niềm vui và hạnh phúc sau đó trọn vẹn hơn, phải không? Vui lên đi!!! ^o^
Đang định học hành chăm chỉ, tự dưng Dương rủ đi chợ đêm với nó và Lý, chối mãi, chối mãi, chối mãi, cuối cùng ừ… Đau thật, mình dễ bị rủ rê đi chơi thế ko biết. Càng bận, càng máu đi chơi hơn…
Hu hu… Nghĩ ngợi quá đi mất!
Mà thôi, đi chơi đã!!! Tí về nghĩ ngợi sau… Ke ke

h1

Học từ thất bại

April 24, 2009
Học từ thất bại
Thất bại không có nghĩa tôi là người thất bại
Nó có nghĩa là tôi chưa thành công.

Thất bại không có nghĩa là tôi không đạt được gì
Nó có nghĩa là tôi vừa học được điều gì đó.

Thất bại không nói tôi là một kẻ ngốc
Mà bảo rằng tôi có đủ lòng tin để thử những gì tôi chưa làm.

Thất bại cũng chẳng bảo tôi phải hổ thẹn
Mà nói rằng tôi đã dám để mình được thử thách.

Thất bại không có nghĩa là tôi đã bỏ phí đời tôi
Mà có nghĩa tôi có lý do để bắt đầu một cuộc hành trình mới.

Thất bại không có nghĩa là tôi không có được thứ tôi cần
Mà tôi có thứ khác, và phải đi theo một hướng khác.

Thất bại không bảo rằng tôi kém
Mà nói rằng tôi không hoàn hảo.

Thất bại không có nghĩa là tôi nên bỏ cuộc
Mà bảo tôi hãy cố hơn lên.

Thất bại không có nghĩa là tôi không làm được
Mà có nghĩa tôi cần luyện tập nhiều hơn.

Miễn là những người thân yêu luôn ở bên tôi…
Bởi thất bại còn cho tôi biết ai là người yêu thương tôi thật sự.

h1

Tell me why

April 24, 2009

Tự dưng được nghe bài hát Tell me why của 1 thằng bé, thật tuyệt vời!!!
Dường như nó hát bằng cả trái tim…

In my dreams, Children sing
A song of love for every boy and girl
The sky is blue, the fields are green
And laughter is the language of the world
Then I wake and all I see is a world full of people in need
Tell me why,(why) does it have to be like this
Tell me why, (why) is there something I have missed
Tell me why, (why) cause I don’t understand
When so many need somebody
We don’t give a helping hand
Tell me why
Every day, I ask myself
what will I have to do to be a man
Do I have, to stand and fight
To prove to everybody who I am
Is that what my life is for?
To waste in a world full of war
Tell me why, (why) does it have to be like this
Tell me why, (why) is there something I have missed
Tell me why,(why) cause I don’t understand
When so many need somebody
We don’t give a helping hand
Tell me why (Tell me why)
Tell me why (Tell me why)
Tell me why (Tell me why)
Just tell me why (why, why, why)
Tell me why, (why) does it have to be like this
Tell me why, (why) is there something I have missed
Tell me why, (why) cause I don’t understand
When so many need somebody
We don’t give a helping hand
Tell me why (Why why, does the tigers run?)
Tell me why (Why why, do we shoot the gun?)
Tell me why (Why why, do we never learn?)
Can someone tell us why we let the forests burn
(why why do we say we can?) tell me why
(why why is it still the same?) tell me why
(why why do we talk and run?) tell me why
can someone tell us why we let the ocean die
(why why do we always say?) tell me why
(why why do we pass the blame?) tell me why
(why why does it never rain?)
can someone tell us why we cannot just be friends
why why?

h1

Mệt mỏi

April 23, 2009

Photobucket

Đợt này nhiều bài tập, cứ dồn dập… Hạn nộp lại cùng 1 lúc chứ! Mệt quá!
Đau đầu, người cứ đơ đơ, ko làm đc j ra hồn. Treo đủ mọi khẩu hiệu, Cố lên thế này, cố lên thế kia… mà sao chẳng cảm thấy mạnh hơn tí nào vậy?
Từ trước đến nay, mình vẫn cho mình là con người độc lập, tự chủ trong mọi việc, tự mình có thể vượt qua tất cả… Sao giờ mình thấy chẳng có chút sức lực nào vậy? Tự dưng thèm 1 câu an ủi, động viên quá! Cầm cái điện thoại: ko tin nhắn, ko 1 cuộc gọi…
Mẹ thì ít khi gọi điện, bố thì lâu lâu mới gọi… Mình hiểu, trong mắt bố mẹ, mình vẫn luôn là đứa con gái mạnh mẽ, tràn đầy ý chí, nghị lực, và quyết tâm mà!
Ngủ dậy, mình sẽ lại là mình thôi!

h1

Cái cốc đầu thứ 100

April 23, 2009

Là cái cốc đầu đầy yếu ớt Duy gõ lên đầu nó trong bệnh viện, khi cậu ấy vừa tỉnh dậy sau khi bị tai nạn.

Photobucket

Nó thiếp đi bên giường bệnh của Duy trong những tiếng nấc, trong mơ kỉ niệm giữa nó và Duy lại hiện về… Nó và Duy quen nhau trong một tình huống rất đặc biệt, vào một ngày cuối năm. Hôm đó là buổi học cuối cùng của năm cũ, sau đó tụi nó sẽ được nghỉ Tết. Nói đúng hơn thì hôm đó là một buổi tổng vệ sinh trường lớp. Nó bước ra khỏi phòng học, muộn lắm rồi, nó nghĩ có lẽ nó là người ra về muộn nhất. Nó vừa đi vừa hát dọc theo hành lang, rồi bất giác nó nhận ra trên tay mình vẫn còn cầm cái giẻ lau cực kì dơ đã “đồng hành” cùng nó suốt buổi lao động. Nó mỉm cười với cái giẻ rồi bất ngờ ném ra sau lưng. Bỗng một tiếng “á”, nó giật mình quay người lại, vừa ngạc nhiên vừa buồn cười, thì ra cái giẻ mà nó vừa ném đã hạ cánh xuống đầu của một tên mà nó không quen. Nó nói hai tiếng “xin lỗi” cụt ngũn rồi quay người đi. Tưởng xong chuyện, ai ngờ tên kia lại lên tiếng gọi nó:
– Ê, đứng lại! Tính xin lỗi vậy là xong hả? vừa nói tên kia vừa lấy cái giẻ trên đầu xuống.
– gì nữa đây? Nó bực mình.
– phải đền bù thiệt hại nữa chứ.
– đâu có thấy đằng ấy bị “thiệt hại” gì đâu mà phải “đền bù”. Với lại ai biểu đi sau lưng người ta mà im re như tượng, người ta tưởng không có ai nên mới ném bừa thế chứ bộ.
– Tui đâu có quen bạn, chẳng lẽ bạn bắt tui phải nói chuyện với một người không quen khi đi sau lưng người đó hả? với lại…
– “với lại” cái gì?
– Với lại tui nghĩ chắc là bạn bị… lãng tai hoặc do lúc nãy bạn hát “xung” quá nên không nghe thấy tiếng bước chân của tui thôi.
Nó đuối lí nên im lặng một hồi rồi nói:
– sao lại gọi tui bằng “bạn”, nhỡ tui lớn hơn đằng ấy thì sao?
– Tui không quen bạn, nhưng mà tui biết bạn. Bạn là Thủy học lớp 11a1. Tui học lớp 11a2, hàng xóm của bạn nè, bộ hông biết tui hả?
– Không biết! nói xong, nó đi một mạch thật nhanh tới nhà để xe, để mặc sau lưng tiếng Duy gọi với theo:
– Tui tên là Duy, tui hông bỏ qua cho bạn đâu, nhất định tui sẽ “TRẢ THÙ”…
***

Sau kì nghỉ, nó đến trường trong một tâm trạng phấn khởi. Trên đường từ nhà để xe vào lớp học, nó lại hát, vì nó thích hát lắm. Bỗng ai đó cốc đầu nó một cái, đau như búa bổ, nó quay phắt người lại, chửi kẻ đã làm cho nó đau:
– Nè, sao mà vô duyên vô cớ tự nhiên cốc đầu người ta? Khùng hả?? Vừa dứt lời thì nó cũng nhận ra thì ra tên này là Duy, kẻ dở hơi mà nó đụng phải hôm trước.
– Quên tui rồi hả? vừa hỏi Duy vừa nhìn Thủy một cách dò xét. – đã nhận ra tui chưa?
– Rồi. Bạn khùng hay sao mà lại đi cốc đầu tui? Chắc là cốc nhầm người hả?
– Không nhầm! bạn không nhớ là tui nói sẽ trả thù bạn hả?
– ồ, vậy thì bây giờ trả thù xong rồi nhé, tôi và bạn không còn dính líu gì nhau nữa. phải không?
– Không! Đối với tui, việc người khác ném lên đầu mình một cái giẻ dơ kinh khủng như thế là bị xúc phạm ghê gớm. Vì vậy, một cái cốc đầu chưa là gì cả.
– Vậy chứ bạn muốn gì?
– Tui sẽ cốc đầu bạn một trăm cái thì mới hả giận.
– Tui thách bạn dám đấy! Nói xong, Thủy bỏ vào lớp, để Duy đứng đó cười một mình.
Vừa bước vào cửa lớp, Thủy đã nghe cái Na – nhỏ bạn thân của nó, nói to:
– Thấy rồi nha Thủy.
– Thấy cái gì?
– Chứ không phải mày vừa nói chuyện với ai hả?
– Ừ, mà sao? Có chuyện gì hông?
– Còn giả nai nữa chứ, lại gần đây tao nói nghe nè.
– Cái gì?
– Mày mới quen Duy hả?
– Ủa, mày cũng biết cái thằng dở hơi đó nữa hả?
– Trời! sao lại kêu người ta là dở dơi.
– Dở hơi thì kêu là dở hơi chứ sao.
– Hotboy đó !
– Hot cái gì mà hot cơ chứ, thấy khùng khùng thì có.
– Vậy là mày không biết về Duy rồi. Nó vừa đẹp trai lại học rất giỏi nữa, mới chuyển vào trường mình năm nay mà đã nổi như cồn rồi.
– Ủa? ai cũng biết sao tao không biết ta?

– Ai mà biết được mày. Nhưng mà tao nghe nói hoàn cảnh anh chàng này tội nghiệp lắm. Ba thì mất sớm, mẹ mới mất năm ngoái, nhà không có anh chị em gì cả nên lên đây ở với dì, mà dì nó cũng tốt lắm, lớn tuổi rồi nhưng mà còn độc thân, ở vậy nuôi cháu luôn.
Nghe cái Na nói xong, nó chợt thấy có cái gì đó day dứt trong thâm tâm. Nó nghĩ lại thấy mình hơi quá đáng, đã có lỗi với người ta rồi mà còn nặng lời với người ta nữa chứ. Nhưng nó lại đính chính cho bản thân mình rằng dù gì Duy cũng cốc đầu nó một cái rõ đau rồi còn gì …
Ngày hôm sau…
– Á!!! …lại là bạn à? Tui đã nói là không còn dính líu gì nữa, đã giải quyết xong rồi mà, sao bạn còn cốc đầu tui?
– Còn tui thì đã nói là sẽ cốc đầu bạn 100 cái mà, bây giờ mới có 2 cái, còn 98 cái nữa lận .
Cười với Thủy một cái, Duy bỏ đi.
………
– Hình như Duy nó chấm mày rồi Thủy ơi!
– Mày đừng có đoán bừa, tao úynh cho thì đừng có trách.
– Chứ sao tao thấy nó theo cốc đầu mày hoài vậy?
– Trời đất, cốc đầu mà là “chấm” hả? tao đã nói với mày bao nhiêu lần rồi. Nó là thứ con trai nhỏ mọn, tính toán thiệt hơn với con gái. Ác độc, vũ phu…
– Sao mày có ác cảm với người ta dữ vậy?
– ừ, tao vậy đó…
…ngày thứ bảy :
– á !
– sáu cái rồi nha!
– Bạn vừa phải thôi, đừng có thấy tui nhịn rồi làm tới. Cả tuần nay tui đã chịu đựng hết mức rồi. Bạn quá đáng lắm, tui lỡ thôi mà sao bạn thù dai vậy?
– Ừ, tui thù dai lắm.
– Tui cảnh cáo bạn đó nha, nếu tuần sau bạn mà còn cốc đầu tui nữa thì tui sẽ méc cô đó.
– Bạn nỡ lòng đi méc cô hả?
– Nếu mà tui không méc cô thì tui sẽ có biện pháp khác, tui sẽ…
– Bạn sẽ làm gì?
– Chưa nghĩ ra, nhưng mà bạn coi chừng đó, không được cốc đầu tui nữa, nghe hông?
– Hông nghe! Hehehe
Giờ ra chơi hôm đó, Na hớn hở chạy vào lớp đưa cho nó tờ giấy, nó mở ra xem: “Tui xin lỗi Thủy nha! Bộ Thủy ghét tui lắm hả? Chắc là tui hơi m
nh tay nên Thủy mới dữ như vậy. Nhưng mà lúc Thủy dữ nhìn dễ thương lắm! Cho tui làm bạn Thủy được không? – Minh Duy.”
– Con trai mà chữ đẹp hén.
Nó không trả lời Na mà lặng lẽ xé một tờ giấy nhỏ, viết lại: “Tui làm bạn Duy rồi thì Duy đừng cốc đầu tui nữa nghen! Vậy là huề. Với lại Duy cốc đau lắm, đánh con gái đau như vậy là vũ phu đó.”
– Na, đem qua đưa cho nó dùm tao đi! Nó ngồi nhìn Na chạy ra khỏi lớp mà lòng thấy thanh thản lạ lùng.
Lúc tan học, Duy đến gần và dúi vào tay nó một tờ giấy khác. Nó và Na háo hức mở ra : “Vậy thì từ nay sáng nào tui cũng cốc đầu Thủy một cái thay cho lời chào buổi sáng nghen, cho tới khi đủ 100 cái, vì tính tui thù dai lắm, đã nói là làm, tui không bỏ qua cho Thủy đâu! Nhưng mà Thủy đừng lo, tui sẽ “vô cùng” nhẹ tay với Thủy, hihi =)”
Vậy là từ đó, một tuần sáu buổi,trung bình một tháng 24 ngày đến trường, sáng nào nó cũng bị người ta cốc nó một cái nhẹ lên đầu. Nó không còn thấy khó chịu mỗi khi bị cốc đầu nữa, mà nó đã xem đó như là niềm vui riêng. Có hôm Duy bệnh nghỉ học, không bị ai cốc đầu nó lại đâm ra buồn chán và thấy nhớ nhớ. Từ khi làm bạn với Duy, nó hay tới nhà Duy chơi lắm, vì nó nhận ra một điều rằng dì của Duy – dì Phương, rất thích nó và nó cũng rất thích dì. Có hôm tới nhà Duy chơi, trời đổ mưa to mà đã đến giờ giới nghiêm nên nó phải ra về, lúc đó hai dì cháu Duy tranh nhau đưa nó về nhà. Nó cảm động lắm. Rồi rốt cuộc, nó được dì chở về bằng xe máy, còn Duy đạp xe đạp của nó theo sau để “trông chừng” nó và dì. Duy nói là trời mưa đường trơn trợt nên đi theo để lỡ có mệnh hệ gì thì dễ bề lo liệu.
Thế đấy, Duy luôn là một người cẩn thận, luôn quan tâm và lo lắng cho nó. Nó cảm thấy giữa nó và Duy không chỉ là tình bạn đơn thuần mà là một cái gì đó trên mức tình bạn một tí nhưng nó không nghĩ nhiều đến điều đó lắm. Cẩn thận cho người khác là thế nhưng rồi Duy lại để điều không may xảy ra với mình. Ngày hôm đó là một ngày vô cùng đặc biệt, phải thôi vì đó là ngày tổng kết năm học mà, nhưng đối với nó đây không phải là điều đặc biệt duy nhất, hôm nay còn là ngày sinh nhật của nó và cũng là ngày nó sẽ bị Duy cốc đầu nó lần thứ 100 nếu như đã không có chuyện gì xảy ra với Duy.
Nó chờ hoài mà không thấy Duy đến nên đành vào sân trường tập trung vì buổi lễ đã sắp bắt đầu. Buổi lễ đã bắt đầu, Duy vẫn chưa tới,nó đã bắt đầu thấy lo lo. Thầy hiệu phó đọc tên Nguyễn Minh Duy lên nhận phần thưởng, vẫn chẳng thấy Duy đâu. Nó cảm thấy bất an lạ thường, bình thường Duy có bao giờ đi trễ đâu? Buổi lễ kết thúc, nó thấy một phụ nữ đang nói chuyện với cô giáo chủ nhiệm lớp Duy. Lại gần thì nó nhận ra là dì Phương, nhưng sao mắt dì đỏ vậy nhỉ? Nó nghĩ thầm, rồi rảo bước đi lại chỗ dì.
– Em chào cô ạ! Xong nó quay sang hỏi dì Phương:
– Dì sao vậy? Bạn Duy đâu rồi dì? Sao con không thấy bạn ấy đến dự buổi lễ?
Dì Phương nghẹn ngào:
– Hồi sáng trên đường đến trường, nó đã..nó… dì Phương nấc lên từng cơn – Nó bị xe đụng rồi, bây giờ đang cấp cứu ở bệnh viện…nói rồi dì Phương lại khóc.
– Con đến bệnh viện không, dì chở đi?
– Dạ có…
Nước mắt nó không biết ở đâu mà cứ tuôn ra, bây giờ nó cũng đang khóc, như dì Phương. Nó sợ lắm,nó sợ sẽ không được gặp Duy nữa vì trên đường đến bệnh viện dì Phương nói với nó là Duy bị thương nặng lắm.
– Dì ơi, dì có biết vì sao Duy bị xe đụng không dì, bình thường bạn ấy cẩn thận lắm mà?
– Dì nghe mấy người chứng kiến nói thấy nó làm rơi cái gì đó khi đang qua đường, rồi nó quay lại để lượm, ai ngờ…
Dì lại khóc. Dì thò một tay móc trong túi ra cái mặt dây chuyền hình cỏ ba lá rất đẹp đưa cho nó:
– Cái vật mà nó làm rơi là cái này nè, con giữ dùm nó đi, lúc nó mới bất tỉnh, nó vẫn nắm chặt cái này…
Nó nhận lấy cái mặt dây chuyền trong một cảm giác đầy tội lỗi. Hôm trước nó có nói với Duy là nó thích câu chuyện về cỏ ba lá lắm, nó ước gì có một cái mặt dây chuyền hình cỏ ba lá. Chắc đây là quà sinh nhật của Duy dành cho nó. Bây giờ thì nó lại ước giá như nó đừng nói với Duy điều đó, nhưng mà muộn quá rồi… Vừa đến phòng cấp cứu thì nó và dì Phương cũng vừa gặp bác sĩ bước từ trong đó ra, dì Phương vội hỏi:
– Cháu tôi có sao không bác sĩ?
– Chị đừng quá lo lắng, bây giờ cháu đã qua cơn nguy hiểm, chúng tôi đã lấy hết máu bầm trong đầu cháu ra rồi, nhưng…
– Nhưng sao bác sĩ?
Nó chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì bác sĩ lại nói:
– Cháu vẫn còn hôn mê, nhưng đừng lo, cháu sẽ tỉnh lại ,
– Nhỡ không tỉnh lại được thì sao bác sĩ? Nó vụt miệng hỏi.
– Không có chuyện đó đâu cháu, rồi bạn cháu sẽ tỉnh dậy sớm thôi, chị và cháu đây cứ yên tâm đi.
***
Duy được chuyển qua phòng hồi sức. Nó và dì Phương ngồi quanh giường bệnh của Duy. Nó thấy tay chân Duy chỉ bị trầy xước ngoài da, nhưng đầu thì lại quấn băng trắng khắp. Nó gọi điện báo cho ba mẹ nó biết là nó sẽ ở lại bệnh viện cho tới khi bạn nó tỉnh lại, ba mẹ nó đồng ‎ ý. Nó cũng gọi báo cho cái Na biết tin. Đến đầu giờ chiều, ba mẹ nó, cái Na, cô giáo chủ nhiệm và tụi bạn cùng lớp của Duy đều đến bệnh viện nhưng thăm một lát rồi họ lại về. Chỉ có nó và dì Phương ở lại. Mắt nó bi giờ sưng húp vì khóc. Duy vẫn chưa tỉnh lại. Dì Phương đang ngồi bên ngoài, bây giờ chỉ có nó ngồi bên giường của Duy. Nó mệt vì khóc quá nhiều, rồi nó thiếp đi… Một bàn tay ấm áp nắm lấy tay nó, nó choàng tỉnh .
– Duy! Nó thét lên vì sung sướng.
– Phải tui mơ không, hay là bạn tỉnh lại thiệt vậy?
– Không phải mơ đâu!
Nó vui quá lại òa ra khóc, ôm chầm lấy Duy một cái.
– Sao Duy lại lơ đễnh vậy?
– Tui…
Nó thấy Duy dùng tay sờ soạng tìm kiếm cái gì đó một cách yếu ớt.
– Phải tìm cái này hông? Nó lấy mặt dây chuyền ra và hỏi.
– ừm…, tặng Thủy đó!
– Tui thấy Duy dại quá à, vì cái này mà để bị xe đụng.
– Cái này có duy nhất một cái, tui thà để bị xe đụng trúng tui còn hơn để cái này bị xe cán nát bét. Tui nghĩ nếu như vậy chắc Thủy sẽ chửi tui là “đồ ham sống sợ chết” phải hông?
– Hic…Tui làm gì xấu như Duy nghĩ, hồi nãy tui sợ l
m Duy có biết không?
– Sợ gì? Duy vừa nói vừa đưa tay lau nước mắt cho nó.
– Sợ Duy sẽ không tỉnh lại nữa.
– Nếu tui không tỉnh lại thì làm sao mà tui trả được “mối thù truyền kiếp” này chứ.
Nói rồi Duy đưa tay cốc nó cái cốc đầu thứ 100, dĩ nhiên cái cốc đầu này không hề đau vì Duy vẫn còn yếu lắm, nhưng nước mắt nó lại rơi …

P/S: Lại một lần nữa, nước mắt chực rơi…
Mình sẽ không bao giờ quên những cái cốc đầu đó…
Four – leaf – clover? Hành trình của mình sẽ tiếp tục…