Archive for March, 2008

h1

Kìa, người ta yêu nhau rồi!!!

March 25, 2008

Có đôi khi, như trong phút giây này đây…một chút cô đơn, một chút hờn ghen vô cơ…. Ta tự hỏi mình: “Tình yêu là gì nhỉ?”

Ừ, tình yêu là gì, mà người ta cứ xô đẩy để có được nó, chiếm đoạt được nó? Nhìn người người ai cũng vội chen lấn và ai cũng nuôi hi vọng đâm ra có lúc ta thấy hoang mang. Vì sao ta cứ bình chân như vại để mặc thiên hạ “rầm rầm- rộ rộ” đi yêu nhau? Vì sao ta cứ bình thản sống một cuộc sống “độc thân” vô thời hạn!

– Kìa, người ta yêu nhau rồi! Nhanh lên!

Ừ,thì ta cũng muốn “nhanh lên!” lắm chứ! Ta cũng muốn biết cảm giác được yêu thương và chở che, được gục đầu vào 1 bờ vai của ai đó để khóc cho vơi mọi buồn đau… Ta cũng muốn được sẻ chia, được yêu thương một ai đó hơn chính bản thân mình… Nhưng mọi thứ dường như còn mịt mù lắm! Vì từ trước đến giờ, trong ta chỉ có một chữ “thích”, một trái tim rung rung khi gặp một ai đó… Có thế là 1 anh chàng đẹp trai trong phim, hay là một người qua đường nào đó có một cử chỉ đẹp… Rồi cũng thoáng qua như con gió… Đến và đi lúc nào ta cũng không hay….

– Kìa, người ta yêu nhau rồi! Nhanh lên!

Ừ, thì ta cũng muốn “nhanh lên!” lắm chứ.Ta cũng muốn biết cái cảm giác nhớ nhung 1 ai đó đến không ngủ được, rồi cả cảm giác giận hờn, trách móc vu vơ… để khi đêm về hối hận vì mình trẻ con quá! Ta cũng muốn ấy chứ, nhỉ? Nhưng mà “người đó” vẫn chưa xuất hiện, hay có thể là đến rồi mà ta chưa nhận ra!

Và rồi ta sẽ yêu! Chỉ có điều, chưa phải là bây giờ… Vì thế gặp ta, bạn đừng bảo “nhanh lên” nhé! Cái gì thuộc về mình thì sẽ là của mình. Cái gì không thuộc về mình thì dù có cố gắng đến mấy nó cũng chẳng bao giờ thật sự là của mình.Và cái gì đến rồi sẽ đến thôi!


h1

Tháng giêng – Hội hoa Sưa

March 24, 2008

Nếu có một điều ước cho Hà NộI thì tôi sẽ muốn nguyên một con đường trồng toàn hoa Sưa. Hoa Sưa nhiều người hay đọc nhầm thành hoa sữa, nên có một nhóm bạn yêu cây hoa này ở Hà Nội phải viết thành hoa Xưa để tránh nhầm, trong Nam có một tên gọi khác nghe cổ kính hơn gọi là cây hoa Tử Đằng.

Ước gì đường vào nhà mình tràn ngập hoa Sưa…

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

h1

Chợt …

March 23, 2008

Lại có hứng viết entry, dạo này tự dưng lại thế…

Hôm nay tham gia kéo co, mặc dù thua nhưng thấy vui, vui lắm!!!

Về fòng, mệt rã rời!

Tối, rượu ốc cùng tụi lớp liên hoan mừng lớp được 70K tiền thưởng giải nhì! Hic, nghĩ sao trường mình keo thế!!! Giờ thức ăn tăng giá mà tiền thưởng chẳng chịu tăng! Chán!!!

Chương trình văn nghệ trường thì nhạt nhẽo, chả hay ho gì!!! Nghĩ thương mấy vị đại biểu phải ngồi cố gắng nghe!!! Chán trường mình!

Được nhời của bí thở Anh Tuấn, cả bọn kéo đi (cũng hơn 10 người thôi), vui!!!

Uống 1 tí, đúng là nhạt như nước ốc… Được cái ốc thì mình ăn nhiệt tình, mặc dù cũng chẳng ngon lắm! Ngẫm đi ngẫm lại thì chăng biết xung quanh cái trường Bưu chính có cái gì gọi là đặc sản không? Ngán!

Vui vẻ về fòng, chán 1 tí… Chả hiểu!!!

Ngồi ngẫm lại, một tuần nữa trôi qua, và mình lại chưa làm được cái gì cả!!! Thất vọng…

Bài tập nhiều vô kể, mệt mỏi! Cả ngày ngồi với cái máy tính, ko biết là mình làm được những gì nữa!

Thấy tiêu nhiều tiền của bố mẹ, tội lỗi!!!

Và chợt nhận ra 1 điều, ngày mai là 1 tuần mới rồi…

h1

Lòng thủy chung nghiệt ngã

March 21, 2008

Khi mọi người thống nhất lập bàn thờ Thắng để chính thức xem anh là người đã mất, Hương Lan khóc vật vã. Cô nói như cầu xin trong nước mắt: “Không được! Không được! Anh ấy chưa thể chết, buổi tối anh ấy vẫn về nói chuyện với tôi và hẹn ngày trở về”.

Mọi người đỡ Hương Lan, nhưng cô vẫn tiếp tục khóc, cầu khấn trước chiếc bàn thờ người ta vừa mang đến. Một bức ảnh của Thắng được đặt lên, khói hương bay nghịt trời.

Ngoài Hương Lan và mẹ Thắng ra, không một tiếng khóc nào khác. Cũng dễ hiểu, nếu tính từ ngày anh mất tích cũng đã hơn ba tháng rồi. Nỗi đau phần nào cũng đã qua, chỉ có Hương Lan là không chịu chấp nhận sự thật đó. Dù vậy cô vẫn cố gắng gượng dậy, thắp một nén nhang.

Cô lầm rầm: “Anh đang sống ở đâu thì hãy về với em. Dù hàng chục năm, trăm năm em vẫn là vợ của anh. Em sẽ sống để chờ anh”. Mẹ Thắng hai dòng nước mắt lăn dài, nhưng vốn bà đã không ưa Hương Lan nên nghe cô nói thế bà cũng mỉa mai trong lòng: “Gớm, để rồi xem, được mấy hôm cô lại chả đòi tái giá”.

Thắng và Hương Lan mới cưới nhau hơn một năm. Cưới nhau về, Thắng xác định vượt biên đi làm ăn vài năm nên hai người cũng hoãn kế hoạch sinh con chờ “ngày anh về”. Vậy nhưng chuyến tàu Thắng “gửi thân” ra nước ngoài lại bị tai nạn trên đường đi, những người may mắn sống sót đã trở về. Có người tìm được xác, có người không, nằm trong diện mất tích.

Hương Lan chỉ mới hai bảy tuổi, cô trở thành góa phụ ở tuổi xuân được xem là đẹp và đằm thắm nhất của người phụ nữ. Trước khi cưới Thắng, đã có rất nhiều chàng theo đuổi cô. Giờ chồng cô mất, số người đàn ông ghé thăm nhà Hương Lan càng nhiều hơn. Trai tân có, đàn ông mất vợ có, thậm chí là người có vợ con đàng hoàng nhưng vẫn léng phéng đến nhà Hương Lan.

Lúc đầu, Hương Lan mở cửa cho họ vào. Cô ngồi nghe những người đàn ông giàu có tâm sự, sẵn sàng trao hết của cải cho em. Còn các chàng trai tân lại “muốn được sống bên em trọn đời”. Đáp lại những lời đó của họ chỉ là một cái lắc đầu. Về sau mệt mỏi, Hương Lan khóa hẳn cổng, mặc cho người ta gõ cửa hàng đêm.

Bố mẹ chồng ở ngay cạnh nhà cô, thấy đông người lượn lờ ở nhà con dâu vẫn đinh ninh Hương Lan chẳng mấy chốc sẽ tái giá. Ấy vậy mà gần năm năm trôi qua, cô vẫn lủi thủi đi về một mình. Bà mẹ chồng thấy vậy lại sang mỉa mai: “Cô thích ai thì cô cưới người ta đi, nhà tôi không giữ. Nhưng đừng có cái kiểu dắt thằng này đến thằng khác vào nhà. Dù sao đây cũng là nhà thằng Thắng, tôi tin linh hồn nó chẳng muốn chứng kiến vợ mình hôm nay cặp thằng này, ngày mai lại ôm thằng khác”.

Nghe mẹ chồng phỉ báng, Hương Lan ứa nước mắt nhưng cố nén vào trong, chẳng nói thêm gì. Gần mười năm trôi qua, cô vẫn chưa lấy chồng, nhiều người ác miệng nói, chắc cô ngồi thế làm gái bao.

Đàn ông ít qua lại nhà cô hơn, nhưng không phải là không có. Thậm chí, khi cô mua sắm được cái gì mới, người ta lại moi móc: “Không chồng mà lắm tiền thế, chắc là trúng quả đậm”.

Thế mà một ngày, Thắng đột nhiên xuất hiện trước sân nhà bố mẹ anh. Mẹ anh chạy ra thấy con trai, ngất luôn tại chỗ vì nghĩ hồn con hiện về. Ai cũng vui mừng, Hương Lan thì khỏi nói, cả ngày hôm đó cô im lặng chỉ để nhìn chồng. Vậy nhưng Thắng lại hơi ngỡ ngàng. Anh không tin nổi vợ mình vẫn đang chờ mình sau bao nhiêu năm lưu lạc.

Trong vụ tai nạn đó, Thắng vớ được một chiếc can nhựa, lềnh bềnh trên biển mấy ngày liền. Khi anh quyết định buông tay lại được một tàu đánh cá cứu. Rồi anh lưu lạc từ đó đến giờ mới về được nhà.

Vợ chồng sum vầy, gia đình Thắng làm một tiệc nhỏ như tổ chức cưới lại cho hai người. Ai cũng tưởng chuyện gì cũng suôn sẻ, nhưng chẳng hiểu sao vợ chồng sau bao năm gặp lại như thế nhưng Hương Lan lại không hề hứng thú với chuyện chăn gối. Thắng rất bức bối, tức giận khi vợ gần như không hề có cảm giác với mình.

Khi anh tra khảo, Hương Lan chỉ lắc đầu nói nhỏ: “Em cần thời gian”. Thắng to nhỏ với mẹ. Con trai quay về, mẹ Thắng đã thấy cảm phục sự chờ đợi của con dâu, nhưng nghe con trai nói, bà nói toạc ra: “Mười năm nó hoan lạc với hàng trăm thằng đàn ông thì còn đâu sức mà chiều với chả chuộng chồng”.

Thế là Thắng về nhà, dần cho vợ một trận. Vừa đánh vừa nhắc ra tên những người đàn ông trong làng mà mẹ anh nói là cô “đi lại”. Hương Lan cầu xin chồng hãy hiểu mình nhưng gần như vô vọng. Thắng đuổi vợ ra khỏi nhà: “Tôi với cô chẳng còn gì nữa, ra tòa thì ra tòa, không ra thì cô đi khỏi nhà tôi”. Hương Lan lắc đầu: “Tôi không đi đâu hết”. Vậy nhưng điều Thắng nói ra đã thay đổi mọi chuyện: “Tôi quay về cũng chẳng mong cô còn ở trong nhà tôi đâu. Thật ra trong mấy năm qua, tôi cũng đã có vợ và chúng tôi đã kịp có với nhau mụn con. Tôi định về nhà rồi sẽ dẫn họ đến sau nhưng không ngờ cô vẫn chưa có chồng. Tôi cảm phục sự chờ đợi, sự chung thủy của cô nhưng thật không ngờ”.

Những điều Thắng nói ra như đòn roi quất mạnh vào Hương Lan. Lập tức, cô bỏ nhà ra đi, không nói với ai một lời. Thắng cũng nhanh chóng đón cô vợ và cô con gái của mình về. Thắng mời tất cả bạn bè gần xa đến nhà mình tụ tập cũng xem như là buổi liên hoan ra mắt vợ mới.

Bạn bè Thắng từ nhỏ, người làm kỹ sư, bác sĩ, nhưng có người chạy xe ôm, bán hàng rong hàng chục năm mới có dịp gặp nhau nên quyết định cùng vào bếp nhà Thắng nấu ăn. Cũng có người thầm thì thương cho Hương Lan, nhưng vợ Thắng đứng đó nên không ai muốn nhắc đến.

Lò dò để tìm cái nồi hấp gà, Quân, bạn Thắng, làm bác sĩ lôi ra được cái nồi đất ở góc bếp. Mở ra thấy nồi thuốc lá, theo thói quen, Quân lấy mấy cọng ra “nghiên cứu”. Đột nhiên, Quân hét lên: “Thắng, nhà mày ai uống thứ thuốc này?”.

Thắng chạy vào, thấy nồi thuốc nói nhỏ: “Nồi thuốc của Lan, bọn tớ chưa dọn dẹp được”. Quân th
nồi đất, vỡ toang giữa nền nhà. Anh hổn hển: “Mày biết thuốc gì đây không? Đây là thứ thuốc để làm mất dần nhu cầu sinh lý. Trời ơi, Lan vợ mày đã uống thứ thuốc này”.

Thắng chỉ kịp ngã vào người bạn. Anh không tin nổi những điều mình nghe thấy. Thì ra tất cả là thế, thế mà anh đã nghi oan cho người vợ đã trọn vẹn chung thủy với anh.

Nhưng mọi thứ đều đã muộn, mấy hôm sau, làng bên người ta vớt được xác một người phụ nữ. Đó là Hương Lan, cô đã tìm đến với cái chết. Đám tang của Hương Lan to nhất làng từ trước đến giờ, không ai kìm được nước mắt. Mẹ Thắng lúc này cũng vật vã: “Con ơi là con, nhà mẹ có tội với con”. Còn Thắng, từ ngày đó anh cứ dở dở điên điên, suốt ngày ra mộ vợ nói chuyện một mình. Khi ai hỏi thì anh nói: “Tôi đang nhận tội với vợ”.


h1

10 kỹ năng để dân IT luôn được săn đón!!!

March 18, 2008

1. Phát triển thuật toán

Với việc bộ lọc thư rác, các ứng dụng teamwork và phát hiện lừa đảo ngày càng trở nên phức tạp, tinh vi, các doanh nghiệp ngày càng cấn đến những nhân viên IT có thể thiết kế và phát triển thuật toán hoặc kỹ xảo để nâng cao hiệu suất cho máy tính.

“Ngày càng có nhiều ứng dụng với quy mô dữ liệu khổng lồ. Cách thức tổ chức, sắp xếp và trình bày dữ liệu có một vai trò cực kỳ quan trọng”.

Những kỹ năng như đào xới, tìm kiếm dữ liệu, lập mô hình số liệu thống kê… ngày càng được coi trọng. Bạn có thể học kỹ năng này thông qua kinh nghiệm làm việc thực tế hoặc ở trường lớp. Chỉ cần bạn nắm vững kỹ năng này trong tay, các doanh nghiệp sẽ “giật” bạn về nhanh như chưa bao giờ được nhanh vậy.

2. Di động hóa các ứng dụng

Cuộc đua cung cấp nội dung cho thiết bị di động đang bước vào hồi nước sôi lửa bỏng, thậm chí “hoang dại và điên cuồng” giống như cơn sốt Internet hồi những năm 90 vậy, ông Sean Ebner, Phó chủ tịch hãng Tuyển dụng Spherion Pacific cho biết.

Thêm vào đó, những thiết bị như BlackBerry, Treo đã trở thành công cụ làm việc quan trọng, không thiểu thiếu của nhiều người. Hơn bao giờ hết, các doanh nghiệp cần có một nhân viên kỹ thuật với kiến thức chuyên sâu về di động hóa. “Họ cần có người đưa các ứng dụng lên trên thiết bị di động”, Ebner dự đoán.

3. Mạng không dây

Các công nghệ mạng không dây như Wi-Fi, WiMax và Bluetooth ngày càng trở nên phổ biến. Hệ quả là doanh nghiệp nào cũng muốn lôi về một “bậc thầy” không dây, người am hiểu sâu sắc từng công nghệ một, những nguy cơ bảo mật tiềm ẩn, cách phối hợp các công nghệ với nhau sao cho tối ưu nhất…

Tất nhiên, chưa có ai được tuyển về chỉ vì anh ta là một kỹ thuật viên không dây. Anh ta trước hết phải là một nhà quản trị mạng tốt, trước khi có kiến thức chuyên sâu về mạng không dây mà thôi.

4. Giao diện người dùng

Một lĩnh vực khác cũng đang thu hút nhu cầu rất cao là thiết kế giao diện người dùng. “Nhà kỹ sư phần mềm không thể ném vào mặt người dùng một đống những thứ lem nhem, lổn nhổn được”, ông Ebner nói. Nhờ vào những hãng như Apple, người dùng ngày càng được tiếp cận với những sản phẩm được thiết kế rất hợp lý và thân thiện. Vì thế, doanh nghiệp có quyền đòi hỏi tất cả những phần mềm mà họ sử dụng đều phải có một giao diện rõ ràng và dễ dùng.

5. Quản lý dự án

Nguồn: Job-Interview Trong các chiến dịch săn đầu người của doanh nghiệp, trưởng nhóm dự án bao giờ cũng là vị trí được lùng sục nhiều nhất. “Nhà tuyển dụng muốn có một người thật sư am hiểu về vòng đời của dự án, thật sự điều hành và vận hành được dự án, có thể dẫn dắt tất cả những thành viên còn lại”, ông Grant Gorden, Giám đốc quản lý của Overland Park nhận định.

Một năm trước, ứng cử vào vị trí Trưởng nhóm dự án rất dễ. Nhưng giờ đây, những cuộc phỏng vấn trở nên xương xẩu hơn rất nhiều. Các ứng viên thích hợp ngày càng ít, nhưng một khi đã đủ tiêu chuẩn, họ có thể thoải mái lựa chọn mức lương và chế độ làm việc của mình.

6. Kỹ năng chung về mạng

Dù là bạn làm việc trong lĩnh vực nào của IT đi chăng nữa, bạn cũng không thể thoát khỏi mạng. Các kỹ sư phần mềm cũng phải có khái niệm cơ bản về mạng thì mới viết được những phần mềm tương thích tốt với Internet hay mạng nội bộ, Ethernet, sợi quang và TCP/IP.

“Họ cần hiểu rõ ứng dụng của mình sẽ hoạt động trong môi trường mạng như thế nào. Họ cần tận dụng được ưu thế của mạng trong thiết kế của mình”.

7. Mạng hội tụ

Cùng với việc VoIP ngày càng được nhiều doanh nghiệp ứng dụng, nhà quản trị mạng cần nắm được tất cả các loại mạng khác nhau như LAN, WAN, điện thoại, Internet… cũng như cách chúng hội tụ với nhau.

“Khi xảy ra sự cố, không ông sếp nào lại muốn nhà quản trị mạng đổ lỗi cho đường dây điện thoại, trong khi nhân viên điện thoại lại hất hàm “Đi mà hỏi ông mạng ấy”. Nói tóm lại, doanh nghiệp cần có một người làm trong lĩnh vực điện thoại nhưng am hiểu về mạng IT hoặc ngược lại, quản trị mạng nhưng am hiểu về mạng điện thoại.

8. Lập trình nguồn mở

Số lượng doanh nghiệp có hứng thú với các tài năng nguồn mở ngày một nhiều, cả trên phương diện hệ điều hành lẫn ứng dụng. Những người có kinh nghiệm lập trình với Linux, Apache, MySQL và PHP sẽ thấy mình được các hãng săn đón đến thế nào.

9. Bảo mật nhúng

Ngày nay, dễ dàng nhận thấy bất cứ vị trí tuyển dụng nào, trong phần mô tả công việc, cũng nhắc đến hai từ bảo mật. Doanh nghiệp muốn tìm một người có khả năng thiết lập nên những môi trường đảm bảo an ninh, dù cho đó là máy chủ email hay phát triển phần mềm. Bảo mật đã trở thành một phần không thể tách rời của công việc.

Rõ ràng là tư duy của doanh nghiệp đã thay đổi. Bảo mật không còn là chuyện của riêng một ai đó, mà nó đã được tích hợp vào hoạt động thường ngày của hãng. Tất nhiên, sẽ vẫn cần có chuyên gia riêng về bảo mật, nhưng một nhân viên IT bây giờ cũng phải nắm được các quy chuẩn tối thiểu về bảo mật thông tin.

10. Tích hợp công nghệ ngôi nhà số

“Mái ấm” của mỗi người đang dần biến thành thiên đường của công nghệ cao. Thị trường nghe – nhìn gia đình được dự đoán sẽ tăng trưởng chóng mặt trong thời gian tới, cùng với bảo mật gia đình và hệ thống chiếu sáng tự động hóa. Vấn đề là ai sẽ lắp đặt những hệ thống này đây, và ai sẽ sửa chúng khi có trục trặc xảy ra.

“Đây sẽ là lĩnh vực tuyển dụng cực nóng trong những tháng tới”, ông Grant Gorden cho biết.

h1

411(8/3/2008)

March 15, 2008

E hèm!!!

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

Photobucket - Video and Image Hosting

h1

Dở hơi…

March 10, 2008

Tự dưng nay cao hứng viết entry…

Cũng ko biết vì cái gì nữa, vì một chuyện gì đó xảy ra, hay vì một ai đó, chả biết nữa, không thể định hình được…

Tắt điện thoại, ko vào nick thường dùng… Hay là đổi sang sim mới, chỉ bố mẹ biết thôi nhỉ?

Chẳng biết nữa….

Tự dưng chẳng muốn liên lạc với ai, mà thực ra cái điện thoại cũng chẳng để làm gì! Ngồi học thì xem giờ, sao mà lâu hết thế? Ngủ để báo thức, mới mơ được có 1 chập thì đã nghe thấy nó kêu ỉnh ỏi, điếc cả tai, bực mình… Tắt cho khỏe! Được mấy hôm cũng thấy thoải mái hơn, đỡ bức xúc! Không biết tắt được đến hôm nào, khéo mai chán lại mở ra mất!

Dở hơi!!!