h1

November 28, 2009

Cuộc vui nào rồi cũng có lúc sẽ tàn… Những vẫn cứ buồn…

Đám cưới chị, vui buồn, lo lắng lẫn lộn…

Lỡ phà, anh đón chị chỉ  trong vòng 5’ cho kip giờ đi, mọi thứ chóng vánh cứ như 1 giấc mơ. Đến kiểu ảnh gia đình ngày chị đi lấy chồng cũng không có, pháo mua về cũng không kịp phụt… Nghĩ cứ thấy tủi tủi, chị vui, còn mình … hụt hẫng…

Rồi những không may trên đường từ nhà chồng chị về, xém tí nữa thì toi mạng cả xe chở họ gái…

Ngày cưới chị, có lẽ là ngày thật đáng nhớ! Trải qua quá nhiều cảm xúc…Háo hức chuẩn bị cùng bố mẹ, lo lắng, hụt hẫng, hoảng sợ…  Mừng cho chị gặp được gia đình chồng tốt, nhưng cứ nghĩ đến bố mẹ lại thấy buồn. Nuôi con gái đến tuổi trưởng thành rồi bỗng dưng trở thành con người ta. Rồi mình cũng thế… Chẳng biết bố mẹ sẽ sao… Cứ nghĩ đến điều đó, lại chẳng muốn lấy chồng. Nhưng mà ko lấy chồng thì bố mẹ lại chẳng lo sốt vó lên. Con người cũng thật lạ, cảm xúc cứ đầy mẫu thuẫn…

Buổi tối, chán, mệt, lại được đưa đi chơi… Bất ngờ nữa là được đi biển đêm. Sóng rì rầm, có trăng, sao, bầu trời đêm không thực sự đẹp, nhưng mình đã có những giây phút thật tuyệt vời.  Nhưng thực ra, cảm giác lành lạnh ngồi trên xe, nói chuyện thoải mái với anh mới là lúc mình thấy vui nhất. Chỉ mong phút giây đó trôi qua thật chậm…  Có lẽ, trong hòan cảnh đặc biệt đó, con người cũng không thế tránh khỏi những cảm xúc thật khó tả…

Anyway, bỏ qua mọi chuyện, mình cần tập trung vào đồ án, mong mọi chuyện tan thật nhanh…

h1

16/11

November 16, 2009

Đang buồn, chat với Yến béo, thoải mái hơn hẳn. Hai đứa cùng chán, ngồi kể chuyện cho nhau nghe. Khóc, rồi cười… Lần đầu tiên nói được nhiều chuyện đến vậy. Có lẽ do 2 đứa có nhiều điểm tương đồng nên hiểu nhau…

h1

Lạnh…

November 16, 2009

Sao bỗng dưng ta lại thấy mình yếu đuối thế này. Phải chăng vì cái cảm giác cô đơn trong cái lạnh đầu đông? Không! Ta vốn dĩ rất thích mùa đông mà… Ta đã bước qua bao nhiêu mùa đông như thế này rồi nhỉ? Và rồi, sẽ lại bao nhiêu mùa đông như vậy nữa? Lạnh thật đấy…

h1

Cáu

November 14, 2009

Hình thức, tất cả chỉ là hình thức. Sao mình ghét cái kiểu thức thế không biết nữa!

h1

5/11/2009

November 5, 2009

Tự dưng thấy nhớ mày, Dương hấp ạ! Vậy là cũng hơn 2 năm rồi không được gặp mày rồi! Tao cũng quen với cảm giác này rồi! Không biết lúc mày về, gặp nhau có còn vô tư như trước được không nhỉ? Khoảng cách về không gian thời gian có tạo ra khoảng cách trong tình bạn ko? Tao vẫn luôn nhớ câu nói của mày trước khi đi: “Riêng mày với Lý thì tao chẳng sợ, vì tao biết chẳng bao giờ tao mất chúng mày cả”. Nhưng tao vẫn thấy cái gì đó không an toàn. Vì ngay cả đôi khi gần bạn bè, tao còn thấy xa xa lắm. Ai rồi cũng cuốn theo vòng xoáy cuộc đời, với những lo toan, bộn bề riêng. Thời gian dành cho nhau cứ ít dần ít dần. Tao biết rằng tin nhắn tao gửi đi sẽ chẳng được reply lại, nhưng tao vẫn muốn gửi, tao hiểu. Sống tốt nha mày! Mong ngày mày về, bọn mình lại có thể cười nói vô tư như ngày xưa….